Hiển thị các bài đăng có nhãn blog tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

Đau đớn phát hiện chồng sắp cưới là gã chuyên "đào mỏ"

Đau đớn nhưng tôi thở phào vì phát hiện ra bản chất thật của hắn khi còn chưa quá muộn.24 tuổi và sở hữu ngoại hình xinh xắn nhưng tôi chưa từng trải qua mối tình nào đúng nghĩa. Sau 3 năm du học nước ngoài trở về, tôi được anh trai giới thiệu cho anh chàng lớn hơn 4 tuổi. Anh là nhân viên kinh doanh của công ty cách nơi tôi làm việc không xa. Hai đứa nói chuyện khá hợp nhau gu và có nhiều điểm tương đồng. Anh không chỉ điển trai mà còn thông minh, hài hước và rất biết cách chăm sóc, lấy lòng bạn gái. Ngày anh nói lời yêu, lòng tôi xao xuyến và dù chưa chính thức gật đầu nhưng trái tim đã thuộc về anh.

Yêu nhau một thời gian khá dài nhưng điều tôi lấy làm lạ là bạn trai chưa từng ngỏ ý dẫn tôi về ra mắt gia đình hay giới thiệu với bạn bè. Dù nhiều lần thúc giục nhưng anh cứ lần lữa rồi thôi. Anh cũng chẳng chịu về nhà tôi lần nào suốt hơn 1 năm quen nhau khiến bản thân không khỏi nghi ngờ tình cảm thật của anh.


Phát hiện chồng sắp cưới là gã chuyên "đào mỏ". Ảnh minh họa.

Một lần khi đang đi sopping cùng đứa bạn thân ở siêu thị gần nhà, tôi sững sờ chứng kiến cảnh người đàn ông dáng vẻ và trang phục hệt người yêu đi cùng một người phụ nữ đứng tuổi bước nhanh vào khách sạn trong con hẻm nhỏ. Nhìn dáng vẻ người phụ nữ đó, tôi thấy rất quen như đã từng gặp ở đâuđó. Không còn giọt máu nào trên mặt, choáng váng nhưng kịp chấn tĩnh, tôi bám theo. Chờ đợi bên phía ngoài, tôi bấm số gọi điện thoại cho bạn trai nhưng anh không nghe máy.

Lòng nóng như lửa đốt, bao nhiêu giả thiết trong đầu, khiến tôi như phát điên. Quyết điều tra thực hư sự thật, tôi chờ đợi hai người. Hai giờ đồng hồ sau, bạn trai và người phụ nữ mới từ trong khách sạn đó đi ra. Lúc này, tôi nhận ra đó là bác gái, vợ anh trai bố tôi. Họ cười nói vui vẻ nhưng đầy mãn nguyện. Chiếc taxi gọi trước đưa hai người phóng đi.

Mọi chuyện đã quá rõ ràng, chẳng còn nghi nghờ gì nữa, bác gái đang cặp kè với bạn trai của tôi. Chẳng thể tưởng tượng được nó lại xảy ra với tôi. Không hiểu họ đã duy trì mối quan hệ bất chính này từ bao giờ.

Tôi sốc và suy sụp rất nhiều khi biết người tôi yêu thương nhất đang lừa dối, phản bội mình. Đây có thể là lý do mà anh không muốn công khai tình yêu của chúng tôi với người thân. Tôi cũng không biết có nên nói chuyện này cho bác trai biết không nữa. Cả đêm đó, tôi đã không thể chợp mắt vì những hình ảnh đó cứ ám ảnh, lởn vởn trong đầu tôi. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình rơi vào hoàn cảnh trớ trêu hiện tại.

Không muốn mọi chuyện kéo dài thêm một phút nào nữa, ngay sáng hôm sau, tôi gọi điện hẹn bạn trai nói chuyện cho ra nhẽ. Ném sấp ảnh cảnh hai người dắt nhau vào khách sạn và nói rằng người phụ nữ đó là bác dâu tôi.

Anh dửng dưng nói mới biết chuyện đó chưa lâu nhưng không quá quan trọng. Bộ mặt thật bỉ ổi, giả tạo của gã trai mà tôi yêu thương bị bóc trần. Thì ra anh ta cặp với bác tôi chỉ vì moi tiền của bà mà thôi. Thật may là tôi vẫn chưa từng trao thân cho anh ta. Đau đớn nhưng tôi thở phào vì phát hiện ra bản chất gã trai này ngay khi chưa quá muộn.

Câu chuyện cảm động của người con trai có cha bị “điên”

Câu chuyện cảm động của người con trai có cha bị “điên”

Em đã không ngần ngại đổ một lồ muối xuống đường và ôm người cha điên để ông vào chiếc lồ không kia và chằng lên xe quay chở ông về nhà trong bao con mắt dõi theo em bằng sự thương cảm và lòng thán phục! mấy chục năm trôi qua hình ảnh đó vẫn in đậm trong tôi!

Chuyện cảm động ''cha tôi bị điên''

Một người vợ ngẩn ngơ lấy một người chồng điên. 

Người chồng điên chỉ suốt ngày lang thang đầu đường góc chợ nói nhảm nhí, đợi ai cho gì ăn lấy và đi bất kì đâu không nhớ lối về! sau bao năm chung sống người chồng không cho người vợ được mụn con nào. 

Người vợ chỉ kiếm sống bằng sự ngụp lặn dưới ao hồ để mò cua bắt ốc bán lấy tiền. May thay có lần người vợ đi bắt cua mò cá lại gặp được một người trí thức không biết vì cơn thèm khát hay vì buồn chán mà người trí thức ấy đã gọi được người mẹ này lên để yêu, sau 9 tháng 10 ngày ngưòi mẹ ngẫn ngờ sinh hạ đươc cậu con trai. 

Không cần nói các bạn cũng tưởng tượng ra sự vất vả của vợ chồng điên !… năm tháng trôi qua con trai họ trở thành chàng trai khôi ngô tuấn tú, vì hoàn cảnh em không được tới trường học chữ từ nhỏ, nhưng trường đời đã dạy em những điều mà rất nhiều bạn trẻ học thức thời nay khó có được.

Câu chuyện cảm động của người con trai có cha bị “điên”
 Ngôi nhà bất hạnh nhưng lại có đứa con là niềm hạnh phúc(Ảnh minh họa)
Hơn mười tuổi em đã gánh muối trắng trên vai đến từng ngõ ngách của xóm làng giao ban đổi từng bơ muối lấy gạo thóc, tối về mang thóc gạo đổi được trả cho người cấp muối dư chút nào mang về cùng gia đình sinh sống. Em đã bước mòn ngõ xóm bao năm! 

Mọi người trong thôn xóm tình thương ấy đã giúp mua cho em được chiếc xe thồ và từ đó em đi bán muối bằng chiếc xe tình thương với hai thùng muối. Có xe rồi em đi bán xa hơn, một hôm chở nặng xe muối đã cách nhà hai chục km gần tới nơi bán đổi em bỗng nhìn thấy cha mình đang quần áo tả tơi lang thang nhặt những thứ rơi vãi trên vỉa hè để ăn! 

Em đã không ngần ngại đổ một lồ muối xuống đường và ôm người cha điên để ông vào chiếc lồ không kia và chằng lên xe quay chở ông về nhà trong bao con mắt dõi theo em bằng sự thương cảm và lòng thán phục! mấy chục năm trôi qua hình ảnh đó vẫn in đậm trong tôi!
Câu chuyện cảm động của người con trai có cha bị “điên”
Dù không phải cha ruột, dù cha bị điên nhưng người con vẫn vô cùng hiếu thảo(Ảnh minh họa)

Trời Phật không phụ công em năm 28 tuổi em đã gặp được người bạn đời cùng trong xã, đôi uyên ương đó chung tay xây đắp gia đình chăm lo cho hai người già điên dại được sung túc hơn và những đứa con của họ sinh ra cũng ngoan lành thông minh được lo ăn ấm mặc. 

Người cha điên của em mất cách đây vài năm. Em đã đưa ông đi hỏa táng và lo xây đắp mồ mả cho ông đươc ấm yên đẹp đẽ, người mẹ bao năm nay đã không phải lặn ngụp mò cua băt ốc mà loanh quanh ở nhà bên hai đứa cháu với khu bãi bồi ven sông Hóa có đủ các loại cây trái để vợ chồng em đi làm đồng bãi tới bữa trở về bên mâm cơm mà người mẹ ngẩn ngơ ấy đã nấu sẵn. Cuộc sống gia đình em không sang giàu không nhà cao cửa rộng nhưng ấm no hạnh phúc và yên bình.
Thơm Bùi(Theo Giadinhvn.vn)
BẠN ĐÃ ĐỌC CHƯA

Đau đớn khi tình yêu xen lẫn nỗi mặc cảm

Đau đớn khi tình yêu xen lẫn nỗi mặc cảm

Rơi..tõm... thứ gọi là tình yêu và có lẽ nó thấy vừa đau vừa dễ chịu khi thoát khỏi nỗi mặc cảm khi bên anh, khi gặp bạn bè anh. Từ đây nó sẽ là nó, nó sẽ buông bỏ những cảm giác khiến nó nhọc lòng kia để sống vui vẻ...Hi vọng là nó có thể vui vẻ trở lại, tạm biệt anh, tạm biệt những cảm xúc và suy nghĩ giằng xé...!

Chuyện đâu đơn khi tình yêu xen lẫn nỗi mặc cảm

Thế là chuyện của nó và anh đã hết thật rồi. Nó là người kết thúc mà tại sao nó lại thấy buồn như vậy. Nhớ lại thời gian quen anh và tới lúc nhận lời yêu anh chỉ vẻn vẹn trong vòng 1 tháng. Chính vì sự vội vàng đó mà có lúc nó đã hối hận.

 Có lẽ thế giới của anh và nó khác nhau, anh là sinh viên năm cuối chuyển bị ra trường là người tương lai sẽ có một công việc ổn định. Còn nó- nó chỉ là một đứa đi làm thuê mới học hết cấp 2, không học hành đến nơi đến chốn. 

Vì thế nó luôn có cảm giác tự ti khi yêu anh, khi gặp bạn bè của anh. Nó không dám nói là mình nghỉ học. Nó chỉ im lặng, cái cảm giác đó khiến nó ngột ngạt. Thật sự nó vẫn chưa tin tưởng anh lắm, nó nửa tin nửa sợ hãi một điều gì đó và có một số chuyện đã làm giảm đi niềm tin của nó dành cho anh..cộng thêm những ý kiến từ gia đình nữa. 

Nó chẳng biết phải làm sao cả. Nó thấy mệt mỏi lắm, mệt mỏi khi những suy nghĩ cứ đối lập nhau trong đầu nó. Nó thấy bế tắc, nó không biết phải trốn tránh hay đối đầu với điều đó.

Đau đớn khi tình yêu xen lẫn nỗi mặc cảm
Đau đớn khi tình yêu xen lẫn nỗi mặc cảm
Rồi nó quyết định trốn tránh, nó quyết định kết thúc với anh. Thật sự làm người yêu anh nhưng có lẽ nó cũng chưa hiểu rõ con người anh là như thế nào hay nó không biết nên hiểu anh như thế nào nữa? có lúc nó thấy anh không tôn trọng nó nhưng nhớ lại những lúc anh ôm nó thật chặt. 

Anh gọi nó dậy buổi sáng rồi nhắc nhở ăn sáng, lúc nó dựa đầu vào vai anh, anh khẽ nhẹ vuốt mái tóc nó, lúc anh ôm nó từ phía sau, lúc anh cầm chặt tay nó vì sợ nó lạnh…lúc đấy nó thấy hạnh phúc và bình yên. Nó thấy tình yêu trong nó cứ lớn dần và hình như nó đã yêu anh nhiều hơn nó nghĩ. 

Chính nó cũng không thể hiểu rằng nó đang muốn cái gì nữa. Nó luôn làm trái lại cảm xúc của nó, đôi lúc nó cố tình vô tâm với anh hay lúc anh hỏi có nhớ anh không? nó luôn trả lời là “không”. 

Vì nó sợ nếu cứ thể hiện tình cảm với anh như vậy nó sẽ dành quá nhiều tình cảm cho anh, rồi không dứt ra được, nó sẽ đau hơn bây giờ gấp nhiều lần. Và rồi nó quyết định rời bỏ anh, nó lấy cái lý do vô lý để phũ phàng kết thúc với anh. 

Anh cũng cố gắng níu kéo nó, nhưng trong giây phút cuối cùng nó cũng buông bàn tay của anh ra. Nó không biết làm vậy có đúng không nhưng có lẽ cho dù anh và nó cứ tiếp tục rồi sau này cũng chẳng có kết quả gì tốt đẹp cả ,làm vậy có lẽ sẽ tốt cho cả 2 sau này. 

Nhưng thấy nó nhớ anh, nó đã khóc, nước mắt nó rơi lần đầu tiên vì nhớ anh. Nó nhớ đến phát điên lên được, nó muốn chạy đến ôm lấy anh hay gọi cho anh và nói “em nhớ anh lắm” nhưng rồi lý trí lại không cho phép nó làm vậy? 

Không thể yếu đuối như vậy vì nó sợ sau này nó không dứt anh ra được, lúc đó nó sẽ buồn hơn bây giờ và nó sợ mất tình cảm của gia đình vì chị gái nó không muốn nó quen anh và cứ thế nó gồng mình lên mạnh mẽ, như là nó vui lắm, như không có chuyện gì cả…nhưng thật sự nó rất nhớ anh, nó muốn nói với anh rằng: “em yêu anh và nhớ anh rất nhiều”

Đau đớn khi tình yêu xen lẫn nỗi mặc cảm
Từ đây nó sẽ là nó, nó sẽ buông bỏ những cảm giác khiến nó nhọc lòng kia để sống vui vẻ(Ảnh minh họa)
Nó muốn nói với anh những lời mà lẽ ra những cặp đôi yêu nhau thường nói với nhau hàng ngày, nhưng nó luôn giữ mình không dám nói vì nỗi mặc cảm cứ ôm lấy con người nó, trái tim nhỏ bé của nó. 

Nó khát được yêu thương và thể hiện yêu thương, thể hiện lòng mình với người con trai ấy. Nhưng lý trí và nỗi lo sợ cứ ngăn nó lại và mọi thứ cứ khiến nó mệt mỏi tới khổ sở, trái tim và lý trí cứ thế đấu đá nhau. 

Gía mà nó được học hành tử tế, giá mà nhà nó khá giả hơn chút thì có lẽ nó đã có thể yêu thương trọn vẹn, nhưng sự thật nó quá phũ phàng. Nó đã đánh rơi thứ gọi là tình yêu đầu đời để rồi giờ đây nó thấy tim mình buốt giá…. 

Rơi..tõm… thứ gọi là tình yêu và có lẽ nó thấy vừa đau vừa dễ chịu khi thoát khỏi nỗi mặc cảm khi bên anh, khi gặp bạn bè anh. Từ đây nó sẽ là nó, nó sẽ buông bỏ những cảm giác khiến nó nhọc lòng kia để sống vui vẻ…Hi vọng là nó có thể vui vẻ trở lại, tạm biệt anh, tạm biệt những cảm xúc và suy nghĩ giằng xé…! 
Kim Dung (Theo Giadinhvn.vn)
BẠN ĐÃ ĐỌC CHƯA


Muốn tự vẫn vì bị chị gái là thạc sỹ đánh đập, hắt hủi

Muốn tự vẫn vì bị chị gái là thạc sỹ đánh đập, hắt hủi

Chị tôi là giáo viên, chị ấy học rất giỏi hiện giờ đang học thạc sĩ, có lẽ vì vậy mà chị luôn chửi tôi là ngu dốt, ăn bám gia đình. Tất cả những điều chị ấy làm với tôi là do chị ấy nói ba mẹ thương tôi, cái gì cũng lo cho tôi, chị ganh tỵ với tôi từng chút một, hễ mà có ai khen tôi là chị lại lôi tôi ra chửi

Chuyện Muốn tự vẫn vì bị chị gái là thạc sỹ đánh đập, hắt hủi

Bản thân sinh ra trong một gia đình khá giả, cũng không hề lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền. Cuộc sống của tôi có lẽ đã vô cùng tốt đẹp nếu như không có chị. 

Tôi có một người chị – một người chị ruột. Chuyện bắt đầu từ khi tôi còn rất nhỏ… Khi tôi học tiểu học, chị tôi đã học cấp 2. Mỗi tối đều bắt tôi dò bài giùm chị ấy, tôi chỉ là một đứa học tiểu học viết còn chưa thạo mà phải cầm tập dò theo chị tôi đọc, chỉ cần chị ấy quên chỗ nào là tôi phải nhắc. 

Nhiều khi tôi dò theo không kịp, không nhắc được là chị ấy véo, đánh tôi. Ngoài văn, sử, địa có hôm tôi còn phải dò anh văn – các bạn biết rằng 1 đứa tiểu học thì biết tiếng anh à? Tuổi thơ của tôi trôi qua trong những trận đòn roi và mắng nhiếc của chị tôi.

Muốn tự vẫn vì bị chị gái là thạc sỹ đánh đập, hắt hủi
(ảnh minh họa)
Lớn hơn những trận đòn roi cũng vơi bớt nhưng lại là những chuyện khác bắt đầu. Có hôm chẳng biết buồn bực chuyện gì, về nhà thấy cái áo tôi mới mua trong tủ liền lấy kéo cắt tơi tả, thậm chí có hôm còn cả áo dài tôi mặc đi học, rồi sinh nhật bạn bè tặng quà cho tôi, chị tôi liền vứt hết. 

Có hôm còn trộn sữa tắm vào chai nước dưỡng tóc của tôi…Từ đó trở đi quần áo mới tôi không dám treo ra, mỹ phẩm cũng phải giấu hết, đồ dùng cá nhân luôn xen xét kỹ lưỡng trước khi dùng. Khi bước vào ngưỡng cửa đại học, tôi cũng ít về nhà hơn. 

Do là sinh viên ngành y nên tôi phải thực tập bệnh viện, từ bệnh viện đến phòng trọ khá xa, vậy là ba mẹ mua cho tôi 1 chiếc xe máy. Chị tôi biết liền làm ầm ĩ lên, chửi bớt không ngớt, tôi cũng im lặng không nói gì chỉ biết lặng lẽ xách xe từ nhà lên thành phố, lúc đó cũng đã 7h tối. 

Khi tôi ra đi làm thì tôi làm gần nhà, công việc nhà một mình tôi quán xuyến, từ nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp, chị tôi chưa hề động tay vào bắt cứ một công việc nào. Nhiều khi đi trực về tôi mệt mỏi vô cùng nhưng cũng ráng nấu cơm cho gia đình, gọi chị tôi đang ngủ dậy ăn. Những hôm chị tôi về nhà là tôi phải trải chiếu ra hành lang ngủ nhường phòng cho chị, vì chị ấy tối nói chuyện điện thoại với bạn trai rất khuya nên tôi không được làm phiền. Nói đến đây chắc có nhiều bạn hỏi tôi, thế ba mẹ tôi sao không nói gì?

Muốn tự vẫn vì bị chị gái là thạc sỹ đánh đập, hắt hủi
 tôi đã rất mệt mỏi và chỉ mong được giải thoát, liệu chết rồi có hạnh phúc hơn không ?(Ảnh minh họa)
Chị tôi là giáo viên, chị ấy học rất giỏi hiện giờ đang học thạc sĩ, có lẽ vì vậy mà chị luôn chửi tôi là ngu dốt, ăn bám gia đình. Tất cả những điều chị ấy làm với tôi là do chị ấy nói ba mẹ thương tôi, cái gì cũng lo cho tôi, chị ganh với tôi từng chút một, hễ mà có ai khen tôi là chị lại lôi tôi ra chửi. 

Chị ấy nói đi lấy chồng nhưng vẫn ở nhà vì đây là nhà của chị ấy, chị sợ ba mẹ sẽ cho tôi gia sản hay sao tôi cũng không rõ. Cũng có lần tôi tâm sự với mẹ những chuyện chị đối xử với tôi nhưng mẹ tôi chỉ khuyên tôi nên nhường nhịn cho êm cửa êm nhà. Từ đó, tôi biết dù mình có nói gì cũng vô ích, cuộc sống tôi cứ như vậy trôi qua. Bây giờ, tôi đã rất mệt mỏi và chỉ mong được giải thoát, liệu chết rồi có hạnh phúc hơn không ?
Rule (Theo Giadinhvn.vn)


Hài hước - Thư gửi chồng tương lai

Thư gửi chồng tương lai siêu hài hước

Chắc là hiện tại, anh đang ngồi cạnh một chị đẹp đẹp, thề thốt với chị ấy là: “Anh yêu em nhất thế giới, chúng mình cứ thế này mãi nhé. Chúng mình sẽ lấy nhau rồi đẻ những đứa con thật xinh, em nhỉ!.Nhưng xin lỗi nhé, anh đã... nhầm rồi. Vợ anh trong tương lai lại là một cô gái đẹp hơn chị ấy tỷ lần

Thư gửi ck tương lại

Chắc là hiện tại, anh đang ngồi cạnh một chị đẹp đẹp, thề thốt với chị ấy là: “Anh yêu em nhất thế giới, chúng mình cứ thế này mãi nhé. Chúng mình sẽ lấy nhau rồi đẻ những đứa con thật xinh, em nhỉ!.” 

Nhưng xin lỗi nhé, anh đã… nhầm rồi. Vợ anh trong tương lai lại là một cô gái đẹp hơn chị ấy tỷ lần. Vâng, chính em. Đôi lúc em hay tự tưởng tượng rằng anh sẽ cầu hôn em một cách rất lạ, làm em ngạc nhiên và hạnh phúc kinh khủng. Hoặc nếu anh kiêu quá không thèm nói ra, mà em lại đã quá tuổi làm vợ trẻ, thì em sẽ tự mình tìm cách cầu hôn anh. 

Rồi chúng ta có một đám cưới có thể không hoành tráng, nhưng chắc chắn 50 năm sau, em và anh vẫn sẽ hạnh phúc khi nghĩ về. Bắt đầu cuộc sống chỉ có hai người. Em rất thích mỗi khi em ngồi xem film kinh dị, anh sẽ ngồi thu lu bên cạnh, nén nỗi sợ để xem cùng em. 

Rồi đến những đoạn ma quỷ thình lình xuất hiện, anh lại dúi đầu vào vai em và kêu lên: Huhu, bật kênh khác đi, kênh gì cũng được, Cartoon Network cũng được mà. Về chuyện bếp núc, anh đừng sốc khi biết em chỉ biết luộc trứng nhé. Nhưng anh yên tâm, với óc sáng tạo trời phú, mỗi ngày em sẽ tự sáng chế ra món mới cho anh ăn.

Hài hước  - Thư gửi chồng tương lai
Em sẽ cực vui khi anh khen ngon ngon(Ảnh minh họa)
Em sẽ cực vui khi anh khen ngon ngon (và nguyên tối hôm đó, anh cầm lọ Berberin ngồi trong nhà vệ sinh mà vẫn í ới ra bảo mai em làm món này lần nữa). Hay những lúc em có vài “tối kiến” à nhầm “Sáng kiến”, khiến nhà bếp nổ tung… thì anh vẫn vui vẻ bảo em tắm rửa đi, anh dọn bếp cho, rồi sau đó hai vợ chồng mình dắt nhau đi ăn món bún riêu ưa thích của em. Đùa đấy, em nấu ăn hơi bị ngon. 

Rồi mỗi sáng sớm, em sẽ lay anh dậy từ 5h sáng để đi tập thể dục cùng em. Mặc dù rất buồn ngủ vì vừa xem World Cup đến 3h30, nhưng anh vẫn bật dậy đi cùng em. Để rồi ra đến công viên, em đứng lắc mông, còn anh ngồi ngủ gật ở xích đu. Rồi đến lượt bà hàng xóm “củ bựa” cứ suốt ngày ghen ghét với sắc đẹp của em mà bê ghế ra sân, ch*** đã đời. 

Anh và em sẽ rình rình nửa đêm bà ấy đi ngủ, chúng mình lén dùng sơn đen graffiti chữ “Love u, Bitch!” lên cửa nhà bà. Rồi sáng hôm sau nằm ôm nhau nghe bà ý tru tréo. Thích mê ha anh. Chúng mình sẽ có 3 đứa con anh nhé. 

Em thích đông đông cho vui nhà vui cửa, nhưng đồng thời cũng không muốn mấy bà dân phường ngày ngày sang nhà mình tuyên truyền kế hoạch hóa gia đình, vậy nên 3 là đẹp. 


Con chúng mình sẽ đẹp như em, chơi bời như anh và thông minh như hai đứa mình. Em sẽ rất hạnh phúc khi 4 bố con cứ tranh nhau đòi ôm mẹ (lại là em, vợ anh đây). Dù có yêu nhau khiến người khác ghen tị đến mấy, chắc chắn cũng sẽ có lúc em và anh bất đồng quan điểm.

Hài hước  - Thư gửi chồng tương lai
con chúng mình sẽ đẹp như em, chơi bời như anh và thông minh như hai đứa mình(Ảnh minh họa)
Nhưng anh ạ, đừng gọi nhau bằng “mày, tao, con, thằng, tôi, cô” nhé. Cũng đừng biến nhà chúng mình thành nơi xa lạ khi mà hai người cứ hằm hè nhau, lườm nguýt này nọ. Chúng mình sẽ có một ngày talkshow. 

Hôm đấy, cả anh và em nếu có gì không vừa ý nhau, sẽ ngồi cạnh nhau trước cửa nhà và trao đổi như hai người bạn nhé. Tránh tình trạng em nằm khóc trong phòng, còn anh bê chăn gối ra salon hậm hực. Đừng thế, em sẽ rất buồn đấy. Đặc biệt không động tay động chân với nhau nhé. Em không thích trở thành người đàn bà bạo hành chồng đâu. 

Vài dòng ngắn ngủi thế thôi cho đỡ nhàm nhé.Và em muốn nói là : Dù anh có là ai, chắc chắn em cũng sẽ yêu anh vô cùng!

Vịt yêu của anh (Theo Giadinhvn.vn)
BẠN ĐÃ ĐỌC CHƯA

Rồi em sẽ tha thứ cho anh

Rồi em sẽ tha thứ cho anh

Tha thứ. Em sẽ tha thứ cho anh, vì em không muốn mang trong mình mối hận thù,nhưng em sẽ không quay lại đâu. Vì anh không còn xứng đáng với tình yêu của em và vì nơi đó không còn thuộc về em nữa rồi.


Em sẽ tha thứ cho anh

Anh… Mối tình đầu của em !!!

À, phải nói đúng hơn là mối tình mà em dành nhiều tình cảm nhất, em đã dành tất cả niềm tin và niềm hy vọng vào tình yêu đó, không toan tính. Tình yêu đó bắt đầu từ đâu anh nhỉ ??? Đến giờ em vẫn chưa có được câu trả lời nữa anh à. Vì chúng ta cách nhau 24h đi xe bus. Quên và yêu nhau chưa 1 lần biết mặt.Giống chuyện cổ tích quá anh nhỉ. Em luôn nghĩ rằng khoảng cách sẽ không là gì nếu chúng yêu nhau thật lòng, em luôn tin vào điều đó. Dù cho người ta nói rằng em ngốc nghếch. Em chấp nhận, vì khi yêu rồi thì ai chẳng ngốc,chỉ những người tính toán khi yêu mới không ngốc thôi.

Rồi em sẽ tha thứ cho anh

Em luôn nói với anh rằng em yêu anh nên em sẽ luôn tin tưởng ở anh và mong anh đừng đánh mất niềm tin đó ở em. Tính em quyết đoán mà. Cuộc tình kéo dài 2 năm,khoảng thời gian đẹp với 3 lần gặp nhau, tình yêu thì vẫn vậy.. Cho dù không có những buổi cuối tuần, những dịp đặc biệt cùng nhau. Nhưng bao giờ em cũng thấy hạnh phúc. Những tin nhắn, những cuộc gọi quan tâm từ anh đối với em nhưng vậy là đủ rồi..

Nhưng chuyện gì đến thì sẽ đến, làm sao chúng ta biết trước được tương lai sẽ như thế nào… Anh đã để cho người thứ 3 xuất hiện trong cuộc tình của chúng ta. Tại sao anh để người đó chửi em, còn anh thì im lặng. Lúc đó em cảm thấy mình không thở được, đau lắm anh à. Cuộc tình tan vỡ không 1 lời giải thích từ anh. Niềm tin dành cho anh bắt đầu hết, em dần lấy lại tinh thần thì anh đòi quay lại anh xin em tha thứ. Nhưng anh ơi,quay lại thì được gì, còn lòng tin ở nhau nữa không. Hay chỉ còn những tháng ngày hoài nghi lẫn nhau. Khi niềm tin đã hết thì tình yêu em dành cho anh cũng chết theo luôn rồi anh à. “Có không giữ , mất đừng tìm” anh nhé
Rồi em sẽ tha thứ cho anh

Tha thứ. Em sẽ tha thứ cho anh, vì em không muốn mang trong mình mối hận thù,nhưng em sẽ không quay lại đâu. Vì anh không còn xứng đáng với tình yêu của em và vì nơi đó không còn thuộc về em nữa rồi. Thời gian trôi em thấy lòng mình bình yên đến lạ. Vậy nên anh đừng để sai lầm 1 nữa nhé.
 (theo giadinhvn.vn)

BẠN ĐÃ ĐỌC CHƯA

Tôi một cô gái bán hoa - cuộc tình đầu - P2

Tôi một cô gái bán hoa - cuộc tình đầu - P2

Bất chợt tôi sững người lại bởi cái bóng dáng quen quen, đang ngồi đấy mặc cho người ta đánh chửi. Là em!!! Tôi dựng xe chạy lại, em đang ngồi đó ôm mặt khóc, quần áo rách tứ tung. Tôi lao vào ôm em mặc cho con đàn bà kia đang cào xé em.

Chuyện cố gái bán hoa - cuộc tình đau - p2

(Tiếp) 
Mọi thứ trong tôi sụp đổ. Tôi lặng lẽ bước đi. 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày tôi không gọi điện cũng không trả lời tin nhắn của em mặc cho những cuộc gọi nhỡ. Tiếng gõ cửa vang lên, tôi mở cửa, người đứng trước mặt tôi là em. Em bước vào, gắt lên với tôi, em lo cho tôi không biết tôi ốm đau hay dư lào? Tôi chỉ lặng lẽ ngồi xuống. Em trách tôi không thèm gọi lại, nhắn tin cho em, làm như quan tâm tôi lắm. Em dọn dẹp phòng ốc, cứ như người vợ mới đi xa về, miệng vẫn không quên trách tôi…


– Em là ai? 
– Ơ sao anh hỏi vậy? Em ngạc nhiên. 
– Vậy em và ông ấy vào nhà nghỉ làm gì cả đêm. Giọng tôi gắt lên. 
– Ơ… sao anh. Tôi như con thú xông đến em. 
– Anh bỏ em ra để em giải thích. 
– Cô cần gì phải giải thích, cô ngủ với hắn để lấy tiền a. Cô chỉ là con gái bao thôi sao. Cô lừa dối tôi chán chưa???

Tôi một cô gái bán hoa
Mọi thứ trong tôi sụp đổ(Ảnh minh họa)



Tôi mắng thẳng vào mặt em, mà không để ý những giọt nước mắt em đang rơi. Em gạt tay tôi ra rồi lao ra khỏi phòng, còn tôi chỉ đứng đó nhìn em bước đi. Chúng tôi chẳng liên lạc gì với nhau, cho đến ngày ấy, tôi trở về nhà sau khi dạy thêm về, có tiếng ầm ĩ ngoài đường, tôi phi qua, hình như là vụ đánh ghen, người ta đang cố ngăn người đàn bà kia lại.

Bất chợt tôi sững người lại bởi cái bóng dáng quen quen, đang ngồi đấy mặc cho người ta đánh chửi. Là em!!! Tôi dựng xe chạy lại, em đang ngồi đó ôm mặt khóc, quần áo rách tứ tung. Tôi lao vào ôm em mặc cho con đàn bà kia đang cào xé em.

Nước mắt tôi rơi. Mọi người can ngăn, con đàn bà kia chắc cũng nguôi ngoai bỏ đi, nhưng vẫn không quên dọa dẫm, tôi cởi áo ngoài khoác lên người em, đưa em về phòng tôi. Em ngồi sau, ôm lấy tôi, tựa đầu vào vai tôi, từng tiếng nấc nghẹn ngào, lòng tôi như thắt lại. Đêm ấy chúng tôi ngồi tâm sự, thì ra những gì em kể đều là giả.

Em cũng chẳng phải người ở đây. Bố em mất sớm, mẹ em đi bước nữa để lại em và 2 em nhỏ với bà nội, em phải bỏ học lên thành phố tìm việc để nuôi hai em. Nhưng cái xã hội này nó tệ bạc và phũ phàng quá, em muốn tìm một công việc tử tế, nhưng chẳng ai cho.

Em đi làm thuê cho nhà kia, nhưng ai ngờ lúc bà vợ đi vắng em bị thằng chồng đốn mạt cưỡng hiếp rồi đuổi em ra khỏi nhà. Em lang thang rồi được cái bà quán massage nhận vào làm nhân viên, cuộc đời em cũng thay đổi từ đó, những lần tiếp khách, tủi nhục nhưng vì đồng tiền em phải gượng.

Có những lần đi khách bị bạo dâm đến chảy máu, em cũng cắn răng chịu đựng, có những lần bị khách lừa chơi xong không trả tiền, rồi em lại phải tự bỏ tiền túi trả tiền phòng tự bắt xe ôm về trong tủi nhục. Em nói em cũng chỉ làm một thời gian nữa, tích đủ ít vốn em sẽ ra khỏi nơi này, mở một cái quán cafe nhỏ nhỏ tự mình làm

Vì cái nghề này nó tủi nhục lắm, chẳng sung sướng gì. Em không phải là một con cave yêu nghề, nhưng em hiểu được giá trị của đồng tiền, bản chất của cái xã hội này, và em vẫn phải chấp nhận nó. Tôi ôm em vào lòng, có lẽ giờ tôi thương em hơn là hận

Tôi một cô gái bán hoa
Tôi ôm em vào lòng, có lẽ giờ tôi thương em hơn là hận(Ảnh minh họa)
Đêm đó chúng tôi đã ngủ lại với nhau, và tất nhiên là đã có chuyện rồi. Kiểu gì cũng có từ lần ấy tôi quan tâm em hơn và em cũng thoải mái hơn vì không có gì phải giấu giếm. Em thi thoảng vẫn đi tiếp khách… Reng reng…

– Cúc cu, anh đang làm gì đấy 
– Anh ngồi soạn giáo án thôi, hôm nay không đi khách ah 
– Ừ hôm nay em mệt. 
– Vậy em đã ăn gì chưa 
– Em ăn rồi còn anh ấy, không chịu nấu nướng mà ăn đi. 
– Không có em nấu ăn chả ngon 
– Thật không? 
– Thật. … 
– Này anh bảo 
– Anh bảo chi 
 Em bỏ chỗ ấy đi. 
– Anh nuôi em chắc 
– Ừ 
– Mỗi tháng anh có kiếm được chục triệu không? 
– Anh sẽ cố. 
– Thôi anh lo cho anh trước đi
– Anh nói thật mà 
– Tại sao? 
– Vì anh thương em… Anh yêu em! 
– Đùa em ah 
– Không, nghiêm túc đấy

– Tại sao lại là em, ngoài kia có nhiều người hơn em mà, em chỉ là một con cave, thân phận thấp kém. Anh không quan tâm, vì cave cũng có nối khổ của họ, cave cũng có tự trọng, cũng là con người mà, cũng được yêu thương. 
– Đừng yêu em, em không xứng đáng 
– Anh không thể, anh quen cuộc sống có em rồi. 
– Anh ngốc lắm. 
– Ừ anh ngốc, em có yêu thằng ngốc này không? 
– Anh có biết không, em có thai rồi 
– Là sao??? Đầu óc tôi quay cuồng 
– Hôm ấy cái thằng khách nhất quyết không chịu mang bao, đã thế nó còn cho vào trong. Em chậm mấy ngày rồi. 
– Em chả biết, chắc em cũng không phá, em nuôi con thôi. Đó anh còn muốn yêu em không? 
– Vậy để anh chăm sóc em và con nhé. Anh sẽ cố 
– Sao anh cứng đầu vậy, không phải chuyện đùa đâu. 
– Anh chấp nhận tất cả. Để anh có cơ hội chăm sóc em nhé. 
– Biết thế, em ngủ đây, anh soạn giáo án xong ngủ sớm nhé. 
– Ừ anh biết rồi. Hôn em.

Gác máy, lòng tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, vì dù sao tôi cũng nói ra được điều trong lòng tôi muốn nói với em. Tôi chẳng quan tâm em là gì, tôi chỉ cần biết tôi yêu em và tôi sẽ cố gắng để đưa em ra khỏi chỗ ấy, cố gắng bù đắp cho em những gì em xứng đáng nhận được, cố gắng chăm sóc đứa nhỏ đang lớn dần trong bụng em. Tôi sẽ cố gắng. Tôi vẫn hay đón em đi chơi.

Em vẫn tâm sự, em cố vài tháng nữa là em nghỉ không làm nữa, em sẽ dọn về với tôi, vừa tiết kiệm tiền phòng, vừa chuẩn bị lên kế hoạch thực hiện cái ước mơ nho nhỏ của em. Rồi! Em dọn về cùng tôi, bỏ mặc tất cả, tôi vẫn chấp nhận.

Em từ chối mọi lời đề nghị từ khách, để cố gắng trở thành một người vợ tương lai đảm đang của tôi và cũng để chuẩn bị thực hiện cái ước mơ nhỏ nhoi. Còn tôi ngày ngày vẫn đi làm tối về lại hạnh phúc trong căn phòng nhỏ nhoi ấm cũng chưa đầy 20m2, chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch, tìm kiếm địa điểm.

Nhìn em hạnh phúc hơn bao giờ hết. Hôm nay, tôi về sớm tự tay chuẩn bị đồ ăn đợi em về, vì em ra ngoài mua ít đồ. 8h hơn em vẫn chưa về tôi hơi lo. Tôi lục đục mặc áo, ra ngoài đợi em. Bên kia đường em đang giằng co với một người đàn ông, chắc khách cũ, có vẻ em đang từ chối, còn hắn cố níu kéo. Thấy tôi bên kia đường, em gạt tay hắn, chạy lại phía tôi

… Két…két… Ánh mắt tôi mờ nhạt trong nước mắt, em nằm đó trong vũng máu, chiếc ô tô phóng đi mất… … Em không qua khỏi, em ra đi mãi mãi, bỏ lại tôi, bỏ lại những kế hoạch dang dở của mình. Em ra đi thanh thản, nhưng còn tôi vẫn ở đây với nỗi đau lớn quá.

Tôi một cô gái bán hoa
Ánh mắt tôi mờ nhạt trong nước mắt, em nằm đó trong vũng máu, chiếc ô tô phóng đi mất(Ảnh minh họa)
Thời gian trôi đi, đã 1 năm, nhưng những kỷ niệm về em vẫn đâu đó trong tim tôi. Trường có suất học bổng đi nước ngoài, tôi được vào danh sách đi du học. Có lẽ rời xa nơi đây, tôi sẽ quên được những kỷ niệm về em. Ngày tôi ra sân bay, con bạn tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài, ôm lấy tôi khóc nức nở. Có tiếng thì thầm vào tai tôi. Cô ấy tỏ tình với tôi.

Tôi chỉ mỉm cười, lặng lẽ, tôi bước chân lên máy bay. Thời gian sau đó, chúng tôi vẫn hay liên lạc với nhau, cô ấy biết chuyện của tôi và em, nhưng chỉ âm thầm yêu tôi không hề nói ra, ngày biết tin buồn, cô ấy lo lắng cho tôi nhưng chỉ đứng từ xa…

Rồi cô ấy cũng sang đó du học… Chúng tôi gặp lại nhau, ôn lại kỷ niệm cũ. Rồi tôi quyết định đeo cho cô ấy chiếc nhẫn đính hôn. Chúng tôi sống hạnh phúc nơi xứ người, có một cô công chúa nhỏ. Ngày về nước, tôi đưa cả gia đình đến trước mộ em. Tôi xao xuyến. Đã 5 năm trôi qua rồi. Cô công chúa của tôi ngước nhìn tôi hỏi:

– Ba ơi ba, ai vậy? Vợ tôi nhìn tôi mỉm cười: 
– À mối tình đầu của ba đó con. 
– Mối tình đầu là sao hả ba? 
– Ừ, khó nói lắm, sau này lớn lên con sẽ biết, cũng như ba là mối tình đầu của mẹ ý.

Vợ tôi nhìn tôi nháy mắt mỉm cười. Chúng tôi bước đi, trong ánh hoàng hôn. Chắc ở nơi nào đó, em cũng đang rất hạnh phúc phải không? Anh sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm về em đâu. Những kỷ niệm về một thời anh đã từng yêu. Anh sẽ không quên…

(Theo giadinhvn.vn)

BẠN ĐỌC CHƯA

Tôi một cô gái bán hoa - cuộc tình đầu - P1

Mối tình đầu của tôi là cô gái “Bán hoa” (Phần 1)

Tôi và em quen nhau rồi yêu nhau sau vài lần gặp định mệnh. Để rồi mỗi lần nhớ về mối tình đầu ấy lại khiến lòng tôi hoang hoải.

Mối tình đầu của tôi là cô gái “Bán hoa” (Phần 1)

ôi quen em trong một buổi chiếu phim. Hôm ấy đưa con bạn đi xem phim, lần đầu đi xem phim nên lóng ngóng thế nào đổ cốc pesi vào váy của em. Em cúi xuống nhìn váy, rồi nhẹ nhàng vểnh mặt lên, giọng nói nhẹ nhàng:
– Anh mù ah?

Tôi ngơ ngác, đứng đấy như trời trồng. Còn em vội bước đi, miệng vẫn lẩm bẩm như đọc kinh. Bất chợt tôi nhìn xuống dưới nền, không phải miếng kot*** mà là cái vé xe, có lẽ em rơi.
Tôi một cô gái bán hoa
Tôi có vội đuổi theo, nhưng em mất hút trong nhà vệ sinh nữ. Tôi lặng lẽ đút vé vào túi, rồi trở về ghế. Công nhận lần đầu đi xem phim có khác thích thật, màn hình to đùng, lại đúng phim kinh dị, nên thỉnh thoảng tôi lại nắm lấy tay con bạn trong sợ hãi. 

Nó thì cứ nhìn tôi cười. Tôi là một thằng sinh viên nghèo ra cái đất thủ đô này học hy vọng sau này sẽ trở thành anh thầy giáo mang cái chữ về cho quê hương. Cuộc sống của tôi phải tính toán từng đồng, rồi tôi đi làm gia sư, cũng để ra được một ít gửi về cho gia đình.

gày đi học tối về làm thêm, nên dù cuộc sống nơi đô thị phồn hoa này có thế nào tôi cũng chẳng quan tâm. Vì xung quanh tôi có quá nhiều thứ khác phải quan tâm hơn. Con bạn tôi nhà nó giàu lắm, nhưng tính nó lạ cứ thích chơi với những thằng như tôi, những lúc rảnh nó lại sang tôi hỏi cái này cái nọ, cứ thế chúng tôi thân thiết với nhau hơn, nhiều lúc tôi thấy mặc cảm nó lại xuôi tay “mặc kệ thiên hạ nghĩ gì” cũng nhờ có nó tôi mới biết được những thú vui này.

Bộ phim kết thúc, tôi lảo đảo đứng dậy, chắc do lần đầu tiên đi xem. Tôi bước xuống hầm gửi xe, xa xa có đám đông đang cãi nhau tùm lum lên, tôi lại gần, thì ra là em đang cãi nhau với bảo vệ.

Xe này là xe của tôi, anh làm cái gì đấy!

– Tôi không biết, không có vé để đấy, ai biết xe cô thật hay không?
– Đây, giấy tờ đây. 
– Thế vé đâu? 
– Không biết chắc bị rơi đâu rồi 
– Thế thì tìm được rồi lấy xe. Giọng thằng bảo vệ gắt lên. Tôi bước lại gần. 
– Vé của cô đây phải không? Em ngước mặt lên nhìn tôi, hơi ngượng. 
– Vâng, cảm ơn anh.

Tôi đưa vé rồi dắt xe ra. Ra đến ngoài, em đứng đó. – Anh gì ơi, cảm ơn anh nhé, xin lỗi vì vừa nãy tôi… – Thôi không sao, cũng là tại tôi. Tôi nói rồi phi xe ra về, chẳng nghĩ đây lại là lần gặp đầu tiên của tôi với em, cũng là định mệnh tôi gặp em.

Con bạn leo lên xe, nhí nhắng ôm lấy tôi đùa cợt, nhìn chúng tôi như bao cặp tình nhân vậy. Nhưng ai biết giữa chúng tôi luôn có bức tường vô hình, bạn tôi nhà nó giàu có, xinh gái, còn tôi chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, nhà nghèo, làm sao xứng đôi vừa lứa được. Có lẽ cũng vì thế mà đến giờ tôi vẫn chưa yêu ai.

Hôm ấy đi dạy về muộn tình cờ tôi lại vô tình gặp lại em. Em đang loay hoay với chiếc xe.

Cô gì ơi, xe làm sao vậy, có cần tôi giúp gì không? 
– Vâng, anh xem hộ em, sao nó không nổ máy được. Tôi tiến lại gần, tôi và em đều ngỡ ngàng. Lần thứ hai. Chúng tôi lại gặp nhau. 
– Ơ có phải anh hôm nọ ở rạp chiếu phim? 
– Ừ là tôi, có sao không? 
 Dạ không! 
– Vậy đứng dịch ra tôi coi nào… 
– Cái này chắc là do ắc quy yếu nên không đề được rồi. Phải đạp thôi 
– Vậy có chạy không anh 
– Đạp là chạy, nhưng về hẳn nhà, đừng có dừng giữa đường. 
– Vâng nhà em cũng gần đây.

Tôi một cô gái bán hoa


Tôi gồng mình, cong mông lên đạp, cuối cùng cũng nổ. Em cảm ơn rối rít rồi phóng thẳng về nhà. Năm thứ 3 việc học có vẻ bận rộn, tôi còn phải đi thực tập tại một trường cũng trong thành phố. Hôm ấy có tôi việc vào siêu thị mua ít đồ dùng cho mấy đứa học trò. Đang loay hoay thì tôi lại và phải em.

– Đi đứng cái kiểu gì đấy, mù ah 
– Tôi xin lỗi… 
– Ơ là anh à, em xin lỗi hì. 
– Vâng, chào cô. Tôi toan bước đi, em nói vọng lại 
– Anh gì ơi, em bảo. 
– Sao? 
– Em còn chưa cảm ơn anh vì lần trước 
– Ừ không có gì đâu, ai gặp hoàn cảnh vậy đều giúp mà. 
– Vâng, mà anh tên là gì ấy nhỉ? 
– Tôi tên Huy 
– Hì, anh Huy này anh có rảnh không em mời anh đi cafe nhé, em vẫn chưa có dịp để cảm ơn. Thôi không sao mà. 
– Ủa anh không thích à. 
– À không… – Vậy đi nhé.

Tôi và em bước vô quán gần đấy. Tôi và em ngồi đó kể cho đối phương về nhau. Em nói em thích nghề giáo, em đang làm ở một công ty tư nhân, nhà ở thành phố luôn. Bố em làm kỹ sư còn mẹ em là bác sỹ. Tôi nghe em kể cũng đoán nhà em thuộc loại có điều điện

Cuối chiều tôi toan đứng dậy trả tiền thì em tranh trả với tôi, cũng may tôi chỉ mang đủ tiền mua ít đồ, không thì bách nhục. Chúng tôi trao đổi số điện thoại rồi ra về đường ai nấy đi. Cứ thế thỉnh thoảng tôi và em lại nhắn tin trò chuyện, rồi cùng nhau đi dạo phố, cafe.

Thỉnh thoảng cuối tuần em lại qua phòng tôi, chúng tôi cùng nhau nấu cơm, rồi em đòi tôi đàn cho em hát. Tình cảm của tôi và em cứ thế lớn dần, nhưng chẳng ai nói với ai, chúng tôi cũng chỉ như những người bạn…

ang ngồi giảng bài cho thằng nhỏ thì bà mẹ nó gọi tôi xuống tâm sự. Nghe đâu ông chồng ở ngoài đang quan hệ bồ bịch với con cave nào ấy, bà ấy nhờ tôi điều tra giúp, tôi nhận lời với lời hậu tạ 5tr của bà chị nếu tìm ra con khốn kia. Cứ thế sau giờ lên lớp tôi lặng lẽ đi theo ông chồng, rồi một ngày tôi sững người khi người bước ra nhà nghỉ cùng ông ấy là em.

(theo : Giadinhvn.vn)

BẠN ĐỌC CHƯA 


Tôi vẫn yêu đơn phương em - Người yêu cũ à

Tôi vẫn yêu đơn phương em người yêu cũ 

Em à. tới giờ Anh vẫn chưa thể nào quên được em người yêu cũ. và cuộc sống dường như không cần ai nữa và chỉ còn kỷ niệm xưa.

Chuyện '' Tôi vẫn yêu đơn phương em - Người yêu cũ''

Anh! Thằng đàn ông khốn nạn yêu em…. 
Đây là lần đầu tôi viết câu chuyện này kể về chuyện tình của tôi. Ai cũng từng có một mối tình đẹp và tôi cũng vậy. Từng yêu một người con gái một cách chân thành. Tôi quen cô ấy qua yahoo, tôi lớn hơn cô ấy 3 tuổi. Cái hẹn đầu tiên và dần dần sau những lần hẹn khác chúng tôi yêu nhau và hạnh phúc với biết bao nhiêu kỉ niệm tuy là đôi lúc cũng có cãi vã nhưng ít khi để bụng. Cô ấy là một người con gái tốt con của một gia đình nề nếp có văn hoá, đôi lúc lại rất bướng bỉnh…
yeu don phuong nguoi yeu cu

Rồi cũng đến ngày tôi nhận công việc và đi làm xa ở Gialai, thời gian bên nhau ít dần nhưng không vì thế mà tình cảm của chúng tôi phai nhạt. Hàng đêm vẫn nhắn tin cho nhau và không thể thiếu câu chúc ngủ ngon. Thời gian trôi qua cứ như vậy, tôi bắt đầu biết chơi zalo và có thêm bạn bè và cũng từ đó tôi sinh ra hư hỏng ăn chơi và nói dối cô ấy nhiều hơn, chat chit làm quen với những cô gái. Rồi sinh ra lén lút qua lại. Lần đầu biết cô ấy tha thứ lần hai cũng vậy. Lần cuối chúng tôi chính thức chia tay. Lúc đó thì hối hận cũng là quá muộn màng… Tôi trở nên dằn vặt và hận bản thân mình. Tôi đâm đầu vào rượu chè, quán bar, tôi buông thả cuộc đời mình để đêm về tôi lại nhớ cô ấy. Dường như là không thể quên, càng ngày lại càng nhớ nhiều hơn…

yêu đơn phương

Cô ấy đau khổ còn hơn tôi. Vết thương tình cảm tôi làm cho cô ấy quá lớn. Nhưng thời gian rồi cũng xoá đi tất cả. Cho đến bây giờ cô ấy đang có một tình yêu mới và cũng đang hạnh phúc bên người khác không phải là tôi. Đôi lúc lén vào face thấy cô ấy cười. Thấy cô ấy hạnh phúc ăn uống bên người yêu lòng tôi cũng nhói cũng đau nhưng điều đó là do tôi làm ra và tôi phải chịu đựng. Có lẽ bây giờ tôi vẫn yêu đơn phương người yêu cũ…. Và cuộc sống dường như không cần ai nữa chỉ còn kỷ niệm sau này….

(Theo blogtamsu)



BẠN ĐỌC CHƯA

Đêm nào, vợ cũng bắt tôi xem cô ấy trình diễn nội y

Khi cánh cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi khép lại, được chứng kiến màn diện nội y của vợ là tôi thấy áp lực.

Không tỏ ra nhiệt tình nhận xét thì vợ lại phàn nàn. Mà muốn tỏ vẻ thờ ơ, lạnh lùng thì vợ lại giận dỗi.

Có thể với mỗi quý ông, sau một ngày làm việc trở về nhà, được ăn cơm vợ nấu, được ngồi trò chuyện cùng bố mẹ, vợ con của mình thật là những phút giây hạnh phúc. Với tôi của mấy tháng trước thì cũng đúng hệt như vậy. Song 3-4 tháng nay, mỗi tối ở nhà, hay nói chính xác hơn là mỗi đêm trước khi đi ngủ của tôi không phút nào được bình yên. Nguyên nhân chỉ vì vợ tôi bỗng có sở thích mua sắm và thích mặc nội y mới mẻ.


Mới đây, vợ tôi bỗng có sở thích mua sắm và thích mặc nội y mới mẻ.

Vợ chồng tôi đã kết hôn được 5 năm nay. Chúng tôi đã có 1 con trai hơn 3 tuổi. Vợ chồng tôi cũng đang ở chung nhà với bố mẹ tôi. Song bố mẹ tôi khá trẻ trung lại thoải mái. Do đó, vợ tôi ở nhà chồng cũng thoải mái y hệt như ở nhà mẹ đẻ. 

Từ ngày vợ lấy tôi, ai cũng bảo vợ tôi xinh xắn, rạng rỡ và đằm thắm hơn. Nhất là sau khi vợ tôi sinh con, em như được lột xác, đúng kiểu “gái một con trông mòn con mắt”. Cá nhân tôi là chồng, tôi cũng rất tự hào khi có một người vợ xinh đẹp và quyến rũ như vậy. Nhất là khi tôi nhận được lời khen từ họ hàng, đồng nghiệp của mình về vợ, tôi cũng hãnh diện nở mũi như quả cà chua luôn.

Vợ tôi trước đây cũng khá đầu tư trong phong cách ăn mặc. Song nói gì thì nói, vợ tôi vẫn quan trọng vụ "ngoại thất" hơn "nội thất". "Ngoại thất" của vợ tôi luôn giản dị, gọn gàng đúng phong cách. Còn "nội thất", cô ấy ít đầu tư hơn.


Hầu như không ngày nào vợ tôi không bỏ ra vài trăm ngàn đến tiền triệu để mua áo lót 

Thường cứ 6 tháng, vợ tôi mới thay nội y của mình một lần. Vợ tôi hay đầu tư những bộ sưu tập nội y lạ mắt và rất chất lượng. Chính vì thế, có những bộ nội y vợ mặc, tôi phải xuýt xoa khen mãi không thôi.

Nhưng đó chỉ là vấn đề trước đây. Còn mấy tháng nay, không hiểu vợ tôi được ai mách nước mà sở thích của vợ bỗng nhiên thay đổi chóng mặt. Giờ thì vợ tôi lại ngược lại. Cô ấy bảo rằng, đồ mặc bên ngoài có thể không đẹp nhưng đồ lót bên trong phải thoải mái, đa dạng, sexy. Chính bởi thế, cô ấy đầu tư rất tốn kém vào khoản này. Hầu như không ngày nào vợ tôi không bỏ ra vài trăm ngàn đến tiền triệu để mua một chiếc áo lót hoặc đôi quần lót nào đó cho mình.

Cứ mua mới được một nội y nào đó là tối đó y như rằng vợ phải bắt tôi ngắm nghía. Mấy ngày đầu tôi còn hứng thú, về sau cũng bị nhàm. Và tôi thấy mệt mỏi với sở thích quái đản của vợ. Thậm chí có lúc tôi nói: “Đồ lót nào chả đẹp và sexy. Nếu em thích thì cứ tự chiều mình thôi là được không cần phải hỏi anh”. Nhưng vợ tôi thì giận dỗi bảo mất bao công chọn, giờ mặc cho chiêm ngưỡng thì nói vậy khiến cô ấy mất hứng.


Không tỏ ra nhiệt tình nhận xét thì vợ lại phàn nàn. Mà muốn tỏ vẻ thờ ơ, lạnh lùng thì vợ lại giận dỗi.

Biết là phụ nữ thích nội y và thích khen ngợi nhưng nhiều hôm thấy vợ mặc áo phông trơn rộng thùng thình màu kem hoặc áo sơ mi mỏng tang dáng dài qua mông, bên trong mặc một đồ lót sexy cứ lượn đi lượn lại trước mặt mà tôi thấy khó chịu và mệt mỏi. Bởi thể nào cũng bị vợ tiến tới lèo nhèo với hàng núi câu hỏi chả đâu và đâu.

Nhiều hôm đã buồn ngủ rũ mắt nhưng vẫn phải cố chống mắt lên để giả bộ bất ngờ khi thấy vợ diện 1 bộ nội y mới được thêu hoa hòe hoa sói vàng đỏ. Có hôm thì vợ diện nguyên cả một bộ hổ báo nhìn chả thấy gợi cảm gì mà miệng tôi vẫn phải khen vợ mặc gợi cảm rồi gật gù ra vẻ công nhận vợ đẹp. Thấy chồng như vậy, vợ tôi càng được thể làm đẹp và thích diện nội y hơn. 

Suốt 3-4 tháng nay, tình trạng ấy hầu như tối nào cũng lặp đi lặp lại ở nhà tôi. Tối đến khi ăn uống dưới nhà, tôi vui vẻ là vậy. Thế mà khi cánh cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi khép lại, được chứng kiến màn diện nội y của vợ là tôi thấy áp lực. Không tỏ ra nhiệt tình nhận xét thì vợ lại phàn nàn. Mà muốn tỏ vẻ thờ ơ, lạnh lùng thì vợ lại giận dỗi.

Dù con đầu lòng của vợ chồng tôi mới có hơn 3 tuổi nhưng mấy tháng nay, lúc nào tôi cũng ước vợ tôi mang bầu tập nữa để cô ấy chấm dứt hoàn toàn sở thích kỳ quặc này. Nhưng vợ chồng tôi vẫn đang kế hoạch bằng bao cao su. Có lẽ tôi nên chọc thủng chàng vệ sĩ ấy để mong ước của tôi trở thành hiện thực các anh chị nhỉ? Có ai ủng hộ tôi để vợ mang bầu ngoài ý muốn lần này không?

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Thời gian một tháng không làm cho tôi giữ vợ tôi ở lại được

Một tháng với tôi không đủ níu kéo tình yêu của vợ

Dù biết rằng, người phụ nữ giàu đức hi sinh, sự tha thứ. Nhưng với chị niềm tin trong anh giờ đã hết, chị đã cố cho anh một cơ hội, nhưng chị không thể, mỗi khi gần anh chị bỗng cảm thấy ghê sợ
 
Khi vợ lên phòng, anh ngồi lặng lẽ một mình. Phải chăng đây là ngày cuối cùng anh được ở bên cô ấy? Phải chăng vì một tháng qua thời gian chưa đủ, anh chưa thật sự thành tâm để anh và vợ có thể bắt đầu lại tất cả? Anh thật sự đã hối hận rất nhiều nhưng anh nghĩ cũng chưa quá muộn để anh cầu xin chị một sự tha thứ?

Ngày anh chị cưới nhau, ai cũng khen anh chị đẹp đôi. Bởi anh đẹp không khác gì diễn viên điện ảnh, còn chị lúc nào cũng rạng ngời tươi tắn. Đã thế, cả hai gia đình đều có tiền, khá giả nên cuộc sống anh chị lúc nào cũng đầy đủ. Nhiều khi chị cứ nghĩ, có lẽ như thế là hạnh phúc nhất thế gian rồi. Giờ nhiệm vụ của chị là sinh cho anh những đứa con xinh xắn.

Thời gian một tháng không làm cho tôi giữ vợ tôi ở lại được
Rồi khi chị nói với anh chuyện cô nhân tình và chuyến công tác đợt ấy, anh im lặng thú nhận hết sai lầm của mình (Ảnh minh họa).



Thời gian đầu mới cưới, cuộc sống vợ chồng son vô cùng mặn nồng. Cứ cuối tuần, anh chị lại đi du lịch đây đó. Có đợt, anh còn đưa chị ra nước ngoài du lịch, bù đắp cho chị khoảng thời gian tuần trăng mật anh bận đi công tác. Chị nghe thế mà lòng ngập tràn hạnh phúc

Chẳng mấy chốc anh chị có đứa con gái đầu lòng, đây cũng là lúc anh có nhiều dự án, hợp đồng. Anh vốn là Phó giám đốc, nên phải thường xuyên đi công tác xa, thậm chí là mở rộng thị trường trong miền Nam. Ngày nhận nhiệm vụ anh nói với chị “Giờ con đang nhỏ nên em chịu khó xa anh một thời gian, khi nào con lớn anh đón hai mẹ con vào gia đình mình đoàn tụ”

Con nhỏ, lại xa chồng lòng chị cô đơn trống trải vô cùng. Đôi khi, nhìn buổi chiều hoàng hôn ráng vàng, nỗi nhớ anh trong chị quay quắt. Con biết lẫy, con bò, con tập đi…anh vẫn chưa về bên vợ. Linh cảm của chị phải chăng công việc anh quá bận? Hay vì điều gì níu giữ anh lại trong đó mà suốt gần năm qua anh chưa hề về thăm vợ lấy một lần?

Những cuộc gọi điện của anh dần thưa thớt, số tiền anh kiếm được cũng chuyển về cho chị ít hơn. Chị chẳng cần nhiều đến số tiền đó, nhưng đôi khi nó lại là minh chứng cho sự chung thủy, cũng như việc hết lòng vì công việc của anh. Một buổi chiều chị dắt con đi chơi công viên, anh gọi điện nói rằng anh đang ở sân bay, và anh sẽ về nhà trong 30 phút nữa. Chị nghe mà nước mắt nghẹn ngào. Anh đã về với mẹ con chị thật rồi.

Tối hôm đó, anh thủ thỉ với chị “Từ nay anh không đi xa nữa mà ở nhà với mẹ con em”. Và đúng là anh làm thế thật, những chuyến công tác sau đó chỉ kéo dài chưa đến một tuần, có những lần anh cử anh em khác đi thay anh.

Nhưng rồi, 2 năm sau đó, chị nhận được một cuộc điện thoại của một người phụ nữ xa lạ. Cô ấy nói, cô ấy từng sống với chồng chị như vợ chồng, nhưng rồi bị anh “phủi tay” khi không còn yêu thương nữa. Cô ta cũng tố chồng chị là người đàn ông “sở khanh” chuyên đi lừa gạt phụ nữ. Chị nghe thế mà sốc vô cùng. Chị cứ nghĩ, có thể ai đó đặt điều cho chồng chị. Nhưng rồi linh cảm cho biết, cô ta nói có thể là sự thật

Chị cố liên lạc, mong được một lần gặp người phụ nữ ấy. Và rồi 2 tháng sau đó, cô ta có một chuyến công tác ra Hà Nội. Cô ta đã tự tìm đến chị, để chị tin cô ta còn đưa anh chụp hồi chồng chị và cô ta ở bên nhau. Chị như chết lặng. Chuyện ngoại tình, ăn chả nem có gì lạ lẫm, nhưng sao chị vẫn thấy đau, bởi chị là kẻ đáng thương trong cuộc tình cay đắng này.
Thời gian một tháng không làm cho tôi giữ vợ tôi ở lại được
Chị muốn được quyền nuôi con mà không cần tới sự hỗ trợ của anh (Ảnh minh họa).
Hôm đó, chị đã nói chuyện thẳng thắn với anh và yêu cầu anh ly hôn. Chị muốn được quyền nuôi con mà không cần tới sự hỗ trợ của anh. Còn anh như chết lặng, anh đã cầu xin chị cho anh một tháng để anh được chứng minh tình yêu của mình.

Chị vẫn còn yêu anh, nên đồng ý. Nhưng rồi trong một tháng đó, dù anh đã làm đủ mọi cách để chứng minh, anh đi muộn về sớm được ở bên hai mẹ con chị nhiều hơn, nhưng cảm giác trong chị vẫn là “trống rỗng”. Chị vẫn sợ vì đã bị chính anh người chị tin tưởng lừa dối suốt mấy năm qua. 

Dù biết rằng, người phụ nữ giàu đức hi sinh, sự tha thứ. Nhưng với chị niềm tin tưởng anh giờ đã hết, chị đã cố cho anh một cơ hội, nhưng chị không thể, mỗi khi gần anh chị bỗng cảm thấy ghê sợ. Chị tưởng tượng ra đủ mọi thứ trên đời. Giờ chị đã hiểu cảm giác của những người phụ nữ bị chồng phản bội, cảm giác bị cắm sừng đau đớn đến mức nào. Giá như ngày đó, chị đừng ham cái đẹp, đừng ưa lời nói ngọt nhạt từ anh thì biết đâu đời chị đã khác?
(Theo báo điện tử Đời Sống Pháp Luật)