Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

Mẹ dạy con trai khi chọn vợ

Con lấy được vợ là điều mà mẹ luôn ước mơ và ngày đêm mong chờ. Nhưng vợ thì phải ra vợ chứ không thì vợ sẽ thành của nợ.



Con trai à! Mẹ đành phải nói rằng mẹ không ưng cái con bé mà con dẫn về ra mắt hôm trước.


Không ưng trước tiên là ở hình thức. Vẻ đẹp của một người phụ nữ được đánh giá qua ba tiêu chí: “Nhất dáng, nhì da, thứ ba mông ngực”. Con bé ấy chẳng nhất, chẳng nhì, cũng chẳng ba, mẹ nghĩ phải xếp nó vào dạng ngoại cỡ, ngoại hạng, tức là vượt ra khỏi mọi tiêu chí xếp hạng.


Các cụ dạy rằng: “Những cô thắt đáy lưng ong, vừa khéo chiều chồng vừa khéo nuôi con”. Thế nhưng mẹ để ý mãi cũng không thấy cái eo của con bé ấy đâu. Lưng nó to như lưng trâu, nó là thắt đáy lưng trâu. “Những cô thắt đáy lưng trâu, vừa túm đầu chồng vừa đá mông con”. Thấy con, thấy cháu mình có nguy cơ sau này bị bạo hành, con bảo mẹ sao có thể bỏ mặc, làm ngơ?


Không chỉ lưng và eo to thôi đâu, cả ngực, bụng, tay chân, tóm lại là toàn thân, chỗ nào của nó cũng to. Con thấy anh trai con không, tập thể hình gần 5 năm rồi, chiều nào cũng đi, vậy mà bắp tay anh con có gồng hết cỡ lên thì cũng chỉ bằng cổ tay nó. Còn cái cổ chân của nó, con thấy có kém gì cái bắp đùi của bố con không? Rồi lúc mẹ bắc ghế đứng lên trước bàn thờ, mẹ nhờ nó đưa giúp quả mít lên để mẹ thắp hương, bà nội con mắt kém, thấy nó ôm quả mít trước mực thì cứ tấm tắc khen: “Con bé này khỏe quá! Mít to vậy mà nó ôm được liền một lúc những ba quả”. Mẹ sợ nếu con lấy nó thì cháu nội của mẹ sau này không chết vì sặc sữa thì cũng chết vì bị ti đè con ơi!


Đấy là về vóc dáng, còn về khuôn mặt, mẹ không dám đánh giá, vì mẹ đã nhìn thấy cái mặt thật của nó đâu. Bởi cái mặt thật của nó bị trát kín bởi một lớp phấn dày bịch, lổn nhổn như thể nó vừa bị ai đó ấn đầu xuống thùng vôi. Mẹ nói thật, ai tìm được chỗ nào trên mặt nó không có phấn thì mẹ cho 10 tỷ.


Ờ, thì đàn bà trang điểm, đánh phấn cũng là chuyện bình thường. Nhưng đã đánh thì đánh tổng thể đi, đằng này, nó chỉ đánh mỗi cái mặt trắng toát, còn từ mang tai xuống đến cổ, xuống đến chân thì đen sì như da trâu. Các cụ bảo: “Ngăm ngăm da trâu, nhìn lâu mới đẹp”. Nhưng mẹ nói thật, với cái con bé này, dù cũng là ngăm ngăm da trâu, nhưng nhìn lâu muốn ói.


Hình thức đã vậy thì ít ra cũng phải được cái công việc ổn định mà bù lại. Đằng này, lúc mẹ hỏi nó làm nghề gì thì nó cứ vòng vo, tùm lum hết cả: khi thì bảo cháu làm diễn viên, lúc lại nói cháu là nhà văn. Mẹ hỏi: "Thế làm diễn viên thì cháu đóng phim gì rồi?", nó bảo: "Cháu mới đóng được một phim đầu tay thôi, là phim 'Sóng Thần'". Mẹ lại hỏi: "Sao bác xem phim đó rồi mà không thấy cháu?". Nó trả lời: "Cháu đóng vai quần chúng, lúc sóng thần dâng lên, hàng ngàn người bỏ chạy toán loạn, cháu chạy cùng với bọn họ mà. Đông người chạy lắm, đến cháu còn chẳng thấy cháu đâu thì sao bác thấy được". Mẹ lại hỏi: "Thế làm nhà văn thì cháu đã xuất bản được cuốn sách nào chưa?". Nó trả lời: "Cháu mới ra được một cuốn tiểu thuyết đầu tay thôi, có tên là 'Nàng công chúa ngủ trên giường', nhưng sách đã bị cấm xuất bản vì có nhiều chi tiết phản cảm và đi ngược lại với thuần phong mỹ tục".


Khi nghe giới thiệu nó là nhà văn thì đứa con út của chị cả con mới hí hửng mang vở bài tập làm văn ra để nhờ nó hướng dẫn giúp. Đề bài yêu cầu là: "Hãy giải thích ý nghĩa của câu tục ngữ 'Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh'". Nó đọc đề xong thì rất nhiệt tình giảng giải: “Câu tục ngữ này muốn nói lên sự độc ác, tàn bạo của bọn giặc. Chúng đến nhà thì chúng đánh đàn ông là được rồi, chứ đàn bà chân yếu tay mềm mà chúng cũng đánh thì rõ là bọn giặc này quá man rợ và không hề ga-lăng”.


Ờ thì thôi, hình thức không được, nghề nghiệp không được thì cũng phải được cái nết na, chăm chỉ bù lại, đằng này, lúc mẹ nhờ nó giã cua giúp thì nó bảo là nó đau mồm lắm, không giã được. Mẹ hỏi: "Sao mà đau mồm?". Nó bảo: "Hôm qua nó ăn cháo lưỡi. Bà bán cháo không thái nhỏ mà cứ để nguyên cả cái lưỡi lợn vào trong bát cháo". Lúc nó cho lưỡi lợn vào mồm để ăn, vì hai cái lưỡi giống nhau quá, nên nó bị nhầm, thay vì cắn vào lưỡi lợn thì nó lại cắn vào lưỡi nó.


Rồi đến lúc ngồi ăn cơm cũng thế! Con đừng tưởng là việc ăn mà đơn giản nhé! Hành vi của người con gái trong bữa ăn sẽ phản ánh chính xác cô ấy là người thế nào. Trong bữa cơm có mặt cả người yêu và bố mẹ của người yêu, một cô gái biết lễ nghĩa sẽ phải gắp thức ăn cho bố mẹ người yêu trước, sau đó mới được gắp cho người yêu, chứ nếu gắp cho người yêu trước rồi mới gắp cho bố mẹ thì đó là một hành động vô lễ, khó mà chấp nhận được. Thế nhưng con bé này thì khác, nó không gắp cho bố mẹ, cũng chẳng gắp cho con, nó toàn gắp bỏ vào bát nó. À, có duy nhất một lần nó gắp thịt gà bỏ vào bát cho bố con, rồi nó bảo: “Bác ăn giúp con phát! Miếng này to, nhìn tưởng ngon, ai ngờ toàn xương, con đang đau mồm, không nhai được”.


Rồi cả bữa nó gần như không nói câu gì nữa, chỉ cắm đầu ăn hùng hục. À, hình như nó có khen bà nội một câu thì phải. Nó khen rằng: “Tưởng là bà mắt kém, nhưng con thấy mắt bà vẫn còn tinh lắm! Bà gắp miếng nào trúng miếng ấy, lại toàn miếng ngon, con cứ ngắm được miếng nào, định gắp thì ngẩng lên đã thấy bà gắp rồi”.


Cơm xong, trong lúc mẹ hì hục rửa bát thì nó cứ ngồi uống trà với bố con, xem tivi, và cười hềnh hệch. Rồi nó sai bố con: “Trà này nhạt rồi, bác pha ấm mới đi, pha thật đặc vào uống cho đã!”. Xong, nó vồ lấy cái điều khiển chuyển sang kênh phim dù bố và cả nhà đang xem thời sự. Rồi khi phim chiếu đến cảnh một đôi trai gái vào thuê nhà nghỉ, nhân viên lễ tân yêu cầu phải cung cấp chứng minh thư mới được thuê phòng, nó xem thì cứ cười và bĩu môi: “Đúng là chỉ có trên phim, giờ vào nhà nghỉ cần quái gì chứng minh thư”.


Sau đó phim chiếu đến cảnh đôi trai gái ấy quấn lấy nhau. Tất nhiên là phim chiếu trên tivi thì cảnh nóng cũng rất nghệ thuật và không quá lộ, nhưng vẫn khiến cho mọi người đỏ mặt xấu hổ. Bố con ngại quá mới với cái điều khiển định bấm chuyển kênh thì nó vội vã giằng lại: “Đừng bác! Đang hay, chuyển làm gì!”.


Tưởng thế là cùng, nhưng không, lúc về, nó còn quay lại bảo với mẹ rằng: “Hôm nay bác giã cua hơi dối, ăn vẫn có cảm giác sàn sạn. Lần sau mà còn vậy là cháu không ăn đâu đấy!”.


Đó! Giờ thì chắc con trai đã hiểu vì sao mẹ không đồng ý cho con yêu và lấy con bé ấy, bởi mẹ biết, nó không phải dạng vừa đâu. Nếu con mà còn đưa nó về nhà mình một lần nữa thì mẹ hứa là mẹ không chỉ tiếp tục giã cua dối mà mẹ còn giã luôn cả cái chày giã cua vào mặt nó nữa.


Con lấy được vợ là điều mà mẹ luôn ước mơ và ngày đêm mong chờ. Nhưng vợ thì phải ra vợ, chứ lấy cái con ất ơ, ngẩn ngẩn ngơ ngơ, cù bất cù bơ thì sẽ rất dở, cuộc sống hôn nhân của con sẽ thật sự đáng sợ, con sẽ khổ sở, và vợ sẽ thành của nợ. Dù người đời dạy rằng: “Cưới vợ phải cưới liền tay, chớ để lâu ngày cái bụng phình ra”. Nhưng nếu con yêu trong sáng, không làm bụng con nhà người ta phình ra thì việc gì phải cưới liền tay, đúng không con trai?

Đụng vào chồng chị, chị cào rách mặt ra

Ai cũng bảo số anh sướng, lấy được cô vợ tháo vát, đảm đang. Bạn anh đến chơi, chị lúc nào cũng tươi cười đon đả: “Các anh cứ vui vẻ, em xuống bếp làm vài món”.


Thế rồi quay trước quay sau một lát đã thấy chị lễ mễ bưng lên mấy dĩa nhắm bốc khói, ngon chẳng kém gì nhà hàng. Ấy vậy mà sao anh vẫn cứ thở dài khi được khen. Hỏi thì anh chẳng nói. Bởi anh biết có nói ra chắc cũng không ai hiểu.



Vợ anh chắc hẳn có họ hàng gì đó với ông Tào Tháo ở bên Trung Quốc. Mà có lẽ đúng thật, đúng cả về sự “thông thái” lẫn sự đa nghi. Anh là giảng viên đại học, trí thức hẳn hoi, ra đường ai cũng nể trọng. Vậy mà về nhà anh chỉ là một ông chồng bù nhìn. Mọi việc gia đình một tay chị quyết tuốt. Kể ra thì đúng là chị thông minh, lanh lợi thật. Tiếng là giảng viên đại học nhưng đồng lương của anh chẳng được bao nhiêu. Kinh tế gia đình gần như một mình chị quán xuyến cả. Từ cái nhà ba tầng to vật vã cùng chiếc Mercedes láng o hàng ngày anh vẫn đánh đi dạy đều do một tay chị sắm.

Một mình chị vừa lo cái đại lý hoa tươi vừa lo việc nhà ấy vậy mà vẫn cứ chu tất hết. Anh chưa bao giờ phải đụng tay đụng chân vào việc gì. Làm chồng mà được một bà vợ như chị cũng sướng. Nhưng khổ một nỗi, tính chị cực kì đa nghi. Việc cửa hàng làm không xuể, vậy mà chị vẫn xoay trước xoay sau để lo luôn việc nhà. Có lần anh bàn với chị thuê người giúp việc nhà cho đỡ khổ, chị gạt phăng ngay: “Anh nghĩ sao mà em có thể để một con đàn bà long nhong trong nhà ngay trước mũi anh trong khi em ở ngoài đại lý. Đàn ông ai chả hám của lạ. Lửa gần rơm thế nào chẳng bén.Anh nghĩ em điên chắc”. Anh nghe mà cứng họng.

Tính chị đa nghi nên hay ghen bóng ghen gió. Chị bảo con gái thời nay ghê lắm. Nghe đâu có kẻ đã quyến rũ chồng người khác mà còn công khai tuyên chiến với vợ người ta. Đụng ai chứ đụng chị thể nào chị cũng cào mặt ra. Anh nghe mà ớn lạnh. Điện thoại anh chị kiểm tra liên tục, mà kiểm tra công khai chứ không phải lén lút gì hết. Email, Facebook của anh cũng không qua được mắt chị. Chỉ cần có tin nhắn nào đó hơi khác khác một chút là chị truy ra cho bằng được. Đàn ông thì thôi, phụ nữ, con gái thế nào chị cũng gọi điện “cảnh cáo”. Sinh viên muốn gặp thầy đều phải đến nhà. Sinh viên nữ thì anh phải báo trước cho chị biết, nếu không thể nào cũng có chuyện. Lần nọ có cô sinh viên đến sửa đồ án mà anh quên “báo cáo”. Rủi thay hôm đó chị lại về giữa chừng, bắt gặp hai thầy trò đang chúi mũi vào sửa bài. Thế là mọi chuyện um cả lên. Cô sinh viên được một phen hoảng hồn, còn anh thì suốt mấy hôm liền bị chị đay nghiến. Kể từ đó anh không dám quên nữa.

Trước khi cưới, cuối tuần anh thường cùng bạn đi lai rai vài ly. Cưới rồi, chị cấm tiệt. Chị bảo: “Hàng quán bây giờ mất vệ sinh lắm. Anh muốn nhậu, cứ rủ bạn về nhà, em sẽ lo”. Chị nói là làm thật. Bạn bè anh tới nhà bao giờ chị cũng xởi lởi, bia bọt, mồi mè chu đáo. Mọi người cứ việc thả ga. Bởi vậy nên ai cũng bảo anh sướng. Anh chỉ cười trừ. Vợ bắt anh phải nhậu ở nhà để luôn luôn ở trong tầm kiểm soát của cô ấy. Có lẽ phải ở trong chăn mới biết chăn có rận.



Anh là con trưởng, là cháu đích tôn của dòng họ. Việc họ hàng bên nội chị đều lo chu tất. Từ việc kị giỗ cho đến đóng tiền xây lăng mộ, xây nhà thờ, chị luôn “chi” trội hơn. Ba mẹ anh ốm, chị đánh xe thẳng về quê đưa ông bà lên phố chữa. Vậy nên họ hàng bên nội nể phục chị lắm. Kể ra mà nói, nhờ chị mà về quê anh cũng được mát mặt. Ai cũng khen anh tốt số. Anh cười mà trong lòng ngao ngán. Anh biết chỉ là kế sách của chị mà thôi. Trước đây anh cũng tự hào khi thấy chị xăng xái lo việc bên nội thật. Nhưng kể từ lần vô tình nghe được cuộc nói chuyện của vợ với chị bạn thì anh mất hết lòng tin: “Việc nhà chồng mình phải lo tươm tất, để chồng có trở mặt thì mình còn có chỗ mà kêu. Thể nào ổng cũng không yên với họ hàng”. Anh nghiệm lại quả đúng chị cao tay. Hèn gì có lần anh mới mở miệng than thở đã bị bố mẹ cảnh cáo. Kể từ đó anh không còn dám ho he.



Anh như một ông chồng được nuôi làm kiểng, được chăm chút, tỉa tót nên trông lúc nào cũng phong độ. Nhưng tất cả chỉ là lớp mã bên ngoài. Mỗi lần về nhà anh lại trằn trọc với câu hỏi: anh là gì trong cái gia đình này. Chị luôn tỏ ra đắc ý bởi sự cao tay của mình mà không hay biết những “giỏi giang” của chị làm anh càng lúc càng mệt mỏi. Nhiều lần góp ý chị đều để ngoài tai nên anh đành nhủ mình ráng chịu. Nhưng có lẽ ngay chính bản thân anh cũng không chắc mình sẽ chịu được tới lúc nào.

Em đã sai vì không phá thai

Thành là một người đàn ông gần 40 tuổi, tương đối thành đạt, cao ráo, con nhà giàu có, gia giáo. Chỉ có điều Thành khá kén chọn. Nắm được “con mồi”, bằng mọi cách Hạnh phải giữ anh cho chặt để không rơi vào tay người khác.


Hạnh là gái xứ Tuyên (Tuyên Quang), cô vừa xinh đẹp, lại học giỏi. Ngày bước chân xuống Hà Nội học đại học, Hạnh đặt ra cho mình những kế hoạch như khi ra trường phải có một công việc thật tốt, tích góp tiền mua nhà mà không phải trông chờ vào nguồn chi viện cuả gia đình... Nhưng bản thân gia đình Hạnh ở quê chỉ ở mức bình thường nên không thể cho Hạnh được những thứ vật chất mà cô mong muốn. Nhận thấy bản thân có chút nhan sắc lại học hành tử tế, Hạnh lao đầu vào kiếm tiền, vừa chăm chút cho bản thân thật xinh đẹp.



Hạnh toan tính kiếm tìm những người đàn ông giàu có và cố gắng nắm đằng chuôi để có những khoảng tiền tiêu xài thoải mái cho bản thân. Tuy nhiên, ý thức được sự may rủi trong trò chơi này nên Hạnh cố gắng "giữ mình" trong khả năng có thể. Không phải ai cô cũng buông thả để trục lợi cho bản thân.



Hạnh "quán triệt" suy nghĩ: tiền mình làm thì để dành, còn ăn tiêu thì cứ dùng tiền người khác. Để làm được điều này, Hạnh lựa cho mình những đại gia khá đứng tuổi, có vợ con đề huề nhưng thích các cô gái trẻ để “ong bướm” vui vầy giải khuây.



Hạnh nghĩ lúc trẻ mà mình không vui chơi, tận hưởng thì biết đâu đấy ngày mai hoặc khi về già muốn cũng không được. Thà mang tiếng “già nhân ngãi non vợ chồng”, chơi chán rồi bỏ còn hơn phải sống trong khổ sở, nghèo đói.
Tuy nhiên tuổi thanh xuân cộng với sắc đẹp theo năm tháng rồi cũng phai mờ. Hạnh nhận thức được điều này nên cô lại phải lên kế hoạch khác cho đời mình. Đó là kiếm tấm chồng để "phòng thân".



Nhưng đúng là trời không chiều lòng người. Dù mục tiêu đề ra có đường đi nước bước rõ ràng song Hạnh vẫn phải trầy trật mới có thể thoát thân được khỏi tay mấy đại gia vừa già, vừa cáo. Thật sự bỏ họ, Hạnh vô cùng tiếc nuối vì đó là “mỏ vàng” dễ đào.


Thành là một người đàn ông gần 40 tuổi, tương đối thành đạt, cao ráo, con nhà giàu có, gia giáo. Chỉ có điều Thành khá kén chọn. Nắm được “con mồi”, bằng mọi cách Hạnh phải giữ anh cho chặt để không rơi vào tay người khác.



Quả thật đường đi nước bước của Hạnh rất được ông trời “cưu mang”. Trong một lần đi chơi cùng bạn bè, Hạnh cố gắng chuốc rượu cho Thành. Chẳng biết vô tình hay hữu ý, anh cũng dễ dàng uống đến say ngất ngây để sập bẫy của Hạnh.
Thành say nhưng vẫn biết Hạnh đã lôi anh lên giường. Với âm mưu giữ chân anh bằng một đứa con và lễ cưới, mọi thứ diễn ra tốt đẹp đúng theo ý muốn của Hạnh. Hai tháng sau, Hạnh thông báo có bầu và giục Thành đưa gia đình đến hỏi cưới.



Đến lúc này, mọi thứ không còn dễ dàng như Hạnh tưởng. Gia đình Thành vốn gia giáo, họ không muốn có một cô con dâu mang bầu bước chân vào nhà khi chưa có đám cưới đám hỏi nào. Sau một thời gian Thành ra sức thuyết phục, bố mẹ anh miễn cưỡng chấp nhận Hạnh. Song họ ra điều kiện cho hai vợ chồng phải thuê một căn nhà khác để sống, chứ không cho phép con dâu đặt chân vào nhà. Ban đầu, Hạnh vô cùng tự ái trước thái độ của nhà chồng. Nhưng rồi cô tặc lưỡi: "Cứ đạt được mục đích của mình là ổn rồi, chịu thiệt một chút cũng không sao".


Cuộc sống sau đám cưới cứ thế trôi qua, cái thai cũng lớn dần. 3 năm sau khi sinh đứa con trai đầu lòng, Hạnh lại sinh thêm một cô con gái xinh xắn. Đúng là vợ chồng sống với nhau “mưa dầm thấm lâu” mới bộc lộ rõ bản chất.



Trước nay, Hạnh vốn được đàn ông cung phụng, chiều chuộng, trong khi đó chồng Hạnh lộ dần vẻ công tử lười biếng. Anh không còn là người hoạt bát và phong độ như xưa nữa. Tất cả những gì anh có được trước đây phần lớn đều nhờ vào bố mẹ. Sau một vụ làm ăn thua lỗ, kinh tế gia đình gặp nhiều khó khăn, Thành chán chường, lại đi tụ tập bạn bè rồi sinh ra tật nhậu nhẹt, đi thâu đêm suốt sáng không đoái hoài gì đến vợ con. Đúng lúc này, bố mẹ chồng tuyên bố giờ Thành đã có gia đình riêng thì vợ chồng tự bảo ban nhau làm ăn, bố mẹ già rồi không giúp được mãi...



Vì quá nhiều áp lực trong cuộc sống cơm áo gạo tiền, con cái nheo nhóc, Hạnh mệt mỏi nên thường xuyên nổi cáu mỗi khi thấy chồng có mặt ở nhà. Hạnh từng chửi chồng là đồ vô dụng, còn chồng mắng Hạnh là đồ mất nết. Rồi khi cô chửi anh là thằng đàn ông không ra gì, anh quay qua quát Hạnh: "Cô xem lại mình đi, xem đứa con cô sinh ra có phải là con tôi không?"... Cứ thế, mẫu thuẫn gia đình Hạnh ngày càng đi vào ngõ tối. Chuyện Hạnh có bầu trước khi cưới thường xuyên được chồng lôi ra để mắng nhiếc Hạnh là loại con gái hư hỏng.



Không chịu được những lời nhiếc móc của chồng, Hạnh đưa hai con đi xét nghiệm ADN. Cầm kết quả xét nghiệm trên tay, Hạnh quăng thẳng vào mặt anh để chứng minh hai đứa chính xác là con của anh. Sau đó cô thu dọn quần áo của ba mẹ con, xách va li ra khỏi nhà và không có ý định quay trở lại.



Hạnh tự nhủ giá như ngày đó mình không toan tính thì giờ chắc con cái đã không phải chịu cảnh chia ly...

Lúc thay lòng, anh đã không nghĩ có ngày hôm nay phải không?

Em, thân hình tàn tạ, tâm hồn yếu đuối cần được che chở. Bàn tay gầy guộc và đôi mắt đờ đẫn: “Em sẽ không sống được nếu chúng mình chia tay”.


Quán cafe chiều trên con đường thênh thang. Gió thổi bay làn tóc em. Trước mắt tôi đã không còn là người con gái yếu đuối và cần che chở bởi đôi bờ vai quen thuộc này nữa. Có lẽ tôi đã thực sự mất em rồi.


Tôi muốn thuê ngay một chiếc xe đạp đôi và cùng em đạp, em sẽ ngồi ghế trên và cứ để mái tóc dài buông cho gió đùa nghịch. Tôi sẽ kêu lăn tăn vài câu, đại loại:



- Tóc em cứ dính hết vào mặt anh. Em buộc lại ngay đi nào!


Và em sẽ quay lại cười, nguýt một cái thật dài:


- Kệ em...


Em cứ hồn nhiên như thế cho đến một ngày, tôi được nhận vào một công ty nước ngoài và cơ hội thăng tiến mở ra. Cuộc sống hiện đại và sành điệu cuốn tôi đi đến một nơi rất xa nơi em đang đứng.


Mỗi ngày, tôi vẫn nhận được tin nhắn của em, những tin nhắn yêu thương đến khó chịu. Tôi có cảm giác, em đang bám chặt tôi, em làm cho tôi nghẹt thở vì sự quan tâm thái quá! Tôi thản nhiên không nhắn lại.


Rồi, có một buổi chiều nào đó. Em nhắn tin rằng: “Em bị ốm và rất nhớ anh”


Khi ấy, tôi đang ở Tam Đảo cùng sếp. Tôi nhắn tin cho em vài câu đại loại là cố gắng, khi về tôi sẽ mang quà cho em. Để rồi, sáng hôm sau, tôi về vội vì sếp bị cúm cần người chở đi làm.


Hình ảnh em cứ mờ nhạt dần trong trái tim tôi. Mọi kỉ niệm với tôi lúc ấy về những buổi sáng chở em đi ngắm sương và khu chợ sớm, buổi chiều ngồi bên nhau nói về bình minh và những đêm ngào ngạt hương hoa sữa chỉ còn là những thứ phù phiếm tầm thường.


Tôi bảo em: “Đã là đàn ông thì phải thật nhiều tiền và thật đào hoa”.



Tôi kể cho em nghe về việc đám đồng nghiệp nữ xinh đẹp trầm trồ khen tôi thế nào. Về cuộc ganh đua của họ để được tôi chở đi ăn sinh nhật sếp. Tôi nói những lời ấy khi em ốm liệt giường... Tôi đưa cho em một số tiền và nói sẽ trở lại sớm. Thực sự, lúc ấy, tôi không nhớ khuôn mặt và thân hình em như thế nào.


Có quá nhiều thứ đang bốc lửa trong đầu tôi. Ý nghĩ về căn nhà trong mơ, xe xịn và những lời trầm trồ của biết bao kẻ dưới chân làm tôi quay cuồng.


Em đã khóc khi tôi đang say sưa kể. Em khóc nghe nức nở và não ruột quá! Em bảo: “Anh thay đổi thực sự rồi...”.


Lúc ấy, tôi mong em nói lời chia tay biết mấy. Nhưng em không làm thế. Tôi muốn được giải thoát và cũng sợ sẽ là tàn nhẫn quá nếu tôi nói chia tay.


Em, thân hình tàn tạ, tâm hồn yếu đuối cần được che chở. Bàn tay gầy guộc và đôi mắt đờ đẫn: “Em sẽ không sống được nếu chúng mình chia tay”.


Tôi không biết trả lời sao. Tôi vẫn âm thầm hẹn hò với vài cô gái khác.


Có hôm em bất chợt đến khi tôi đang tổ chức sinh nhật cùng một người tình, ánh đèn lung linh và rượu vang, bánh sinh nhật, những nụ hôn ngây ngất.


Em òa khóc và bỏ chạy. Ngoài trời, tôi nghe mưa tầm tã, gió lạnh thấu xương.


Đêm ấy, tôi nhận được một tin nhắn: “Mình chia tay, anh nhé!”.


Tôi không nhắn lại. Nhìn người đẹp đang nằm trong lòng mà trái tim tôi dấy lên một niềm chua chát. Tôi cứ day dứt hỏi mình: “Có phải tôi đã hết yêu em?”.


Từ ngày ấy, không bao giờ em nhắn tin cho tôi nữa.


Sáng nay, một buổi sáng mệt mỏi. Tôi lê người tới công ty sau những chán chường vì bao cuộc tình chóng vánh. Các người đẹp đều rời xa tôi để đến một bến bờ khác, những đại gia khác. Tôi bỗng nhận ra, chưa bao giờ họ yêu tôi cả.


Và cũng buổi sáng hôm nay, tôi gặp em. Thoạt đầu, tôi kh
ông nhận ra chính em, người tôi yêu và bên tôi suốt 3 năm trời đằng đẵng.


Em mặc một chiếc váy xanh dịu dàng, làn tóc mềm mại lả lướt. Em bước xuống cùng sếp tôi nhẹ nhàng và tự tin như vừa bước ra từ một thế giới khác.



Tôi đắm đuối nhìn em. Bất giác định gọi, nhưng chợt hiểu ra rằng: Em đã không còn thuộc về tôi nữa.


Em cười, nụ cười thật rạng rỡ. Em bảo với sếp, chúng tôi là bạn và đồng hương thân thiết. Và em mời tôi cafe để cảm ơn.


Gió thổi làm bay tóc em. Tôi muốn vuốt ve mái tóc ấy quá.
- “Anh khóc à? Lau nước mắt đi anh” Lúc thay lòng, anh đã không nghĩ có ngày hôm nay phải không?

Chúng ta lừa nhau? Ai lừa ai?

Một cô gái như cô xưa nay vẫn bình thản như vậy, sao có thể vì anh mà rơi nước mắt. Đúng như cô nói, anh chẳng biết gì về cô. Cô có thể đang buồn một tỉ chuyện. Những lúc cô buồn, anh cũng luôn luôn mặc kệ mà.


Anh ở đây, em mải miết kiếm tìm


Cất em trong tim, anh đi tìm em mãi...


Lặng lẽ em nhìn lại, đã thấy anh ở bên


Chợt kiếm lại đáy tim, anh thấy em ở đó...


1. Cô mở mắt, lấy tay trái rờ lên mặt. Cái gì mà ướt thế này? Hóa ra đêm qua ở đây, cô đã khóc khi ngủ à? Nhìn xuống gối, những giọt nước mắt dường như còn mới... chúng chẳng chịu tiêu tan... Cứ ướt đẫm và lan ra từng mảng. Cô cứ nghĩ rằng mình đã ngủ ngon. Trong giấc ngủ đầy tròn, cô không hề mơ mộng. Thế tại sao nước mắt lại rơi ướt gối. Thực lòng, cô cũng không hiểu nổi. Cô lết người dậy, nhẹ nhàng bước xuống giường như sợ làm ai đó tỉnh giấc. Nhưng rõ ràng đó chỉ là một hành động thừa thãi. Bởi bên cạnh nơi cô nằm, đã lâu lắm rồi, làm gì có ai. Nhưng cô vẫn có thói quen bình lặng như vậy. Nhẹ nhàng rút lui hoặc rời xa khỏi nơi mà cô đã từng tồn tại. Cũng giống như bước vào cuộc đời bất kỳ ai, cô đều không để lại quá nhiều lưu luyến. Cô giống như bóng mây mờ nhạt... bay tới bay lui... bay nhẹ nhàng.


Cô đến bên chiếc bàn trang điểm nhỏ màu trắng nằm ở góc phòng, cầm điện thoại đã sạc cả đêm nên pin đã đầy căng. Bắt đầu soạn một tin nhắn ngắn, nội dung cũng chẳng có gì, như mọi khi: "Good morning anh yêu!" Cô cũng chẳng thèm quan tâm, người nhận được tin nhắn có trả lời hay không. Ngay khi ấn nút gửi đi, cô bước ra khỏi phòng, đi đánh răng rửa mặt.


Sau đó, quay trở lại, cô thay quần áo rồi làm những việc cá nhân để chuẩn bị đi làm. Sau khi lấy túi xách, cô quay trở lại chiếc bàn nơi có điện thoại của mình nằm đó, nhấc nó, bỏ vào giỏ, không quên ngó điện thoại xem giờ. Thấy một tin nhắn, cô cũng thờ ơ, không mở. Đến công sở, cô ngồi vào bàn của mình, việc đầu tiên là mở máy tính check mail, họp buổi sáng, kiểm tra tài liệu nhân viên chuẩn bị.


Khi làm xong tất cả những thứ đó, vào buổi trưa, cô mới ngó tới chiếc điện thoại màu trắng xinh xắn để trong giở xách của mình.... rồi dựa lưng vào ghế, mở điện thoại, lặng lẽ đọc tin nhắn, mặt không chút biểu cảm, biến sắc gì. . . .


2. Anh ngủ dậy từ rất sớm. Hôm qua, anh không ngủ được. Cô gái nằm cạnh cứ xoay trở người liên tục, khiến cho anh không thoải mái. Khắp người đều cảm thấy đau ê ẩm. Anh cảm giác có đôi chút bực mình. Nhưng thực tình chẳng nỡ lòng nào trách. Mặc dù cũng chỉ là ngủ với một người thích mình, nhưng anh là người đàn ông lịch lãm, có tình cảm dạt dào. Bố anh đã từng bảo, người ta thích mình mà từ chối người ta, thế chẳng phải là mình quá ác?


Anh cảm thấy mình có sự nhiệt tình dồi dào với nữ giới, với những cô gái đẹp. Và anh "cho phép" họ thích anh vô điều kiện. Đêm qua, cô gái này đã rất say xỉn. Anh không làm gì cô ta cả. Anh không có hứng thú với những cô gái lấy rượu để giải khuây cho nỗi đau thất tình nghiệt ngã.


Mà cô gái ấy lại thất tình với chẳng ai xa lạ, chính là anh. Cuối cùng cô ấy cứ theo anh về nhà như thế, nằm vật ra giường rên ri rỉ, rồi ngủ khì khì lúc nào chẳng hay. Lúc ngủ còn vật qua xoay lại. Anh cũng mặc kệ. Dù gì, anh cũng đã làm tổn thương cô ta. Nhưng anh cũng không muốn mình là người mang danh quá "phũ", nên dù thế nào cũng phải cho cô ta thấy anh rất tử tế và ngọt ngào.


Anh lao xuống giường và chạy vào toilet, tắm cho thoải mái. Mỗi ngày với anh đều ngắn ngủi. Cuộc sống rất nhàm chán chủ yếu là ăn và chơi. Anh cố tỏ ra vui vẻ, thỏa mãn với điều đó. Anh chẳng có quá nhiều chuyện phải âu lo. Thành ra anh luôn tốt với tất cả đàn bà mà anh gặp gỡ. Khiến họ điên đảo vì anh, là một phần bản năng mà anh chẳng cách nào chối bỏ.


Sau đó, họ đau khổ vì anh không muốn gắn bó sâu nặng với họ. Anh cũng chẳng biết làm sao ngoài việc an ủi rằng anh biết họ tốt đến nhường nào, và có biết bao gã trai khác tốt hơn anh xứng đáng với họ.


Cứ thế cứ thế. Mỗi ngày đối với anh đều là một cuộc chơi, vui tới bến và sến tới phát điên lên. Sau khi tắm xong, cô gái nằm trên giường của anh vẫn lăn long lóc, chưa tỉnh. Anh mặc kệ cô ta với cái giường mà sau khi cô ta ra đi, chắc anh phải ném ngay bộ chăn ga này đi mất. Anh không thể chịu nổi mùi đàn bà át cả mùi mình trên giường.


Anh tìm kiếm điện thoại trong túi quần. Đã gần 8 giờ sáng, như mọi khi, anh sẽ nhận được tin nhắn của một cô nàng yêu anh say đắm. Và anh đoán đúng, cô ấy nhắn rằng: "Good morning anh yêu!" ...


3. Cô đọc tin nhắn của anh, nhếch mép cười. Cô hiểu anh khá rõ. Nếu con người anh chia ra làm mười phần nhỏ. Thì có tới năm phần cô nằm ủ mình trong đó, không khó để đoán ra. Năm phần còn lại là hên xui, cô không biết và cũng không cố công để biết.


Cuộc sống của cô mỗi ngày trôi qua đều rất cô đơn. Người cô đơn trên thế gian này rất nhiều. Loại phụ nữ cô đơn như cô ở thời đại này lại càng không thiếu. Vậy nên, xét cho cùng, cô có giả khùng cũng không thể phủ nhận, đối với anh, cô chẳng là gì quan trọng hay đặc biệt cả. Cô biết anh có rất nhiều mối quan hệ rối rắm. Cái cách mà anh đắm đuối không nỡ từ chối một ánh mắt đưa tình, cái cách mà anh hết mình ga lăng với bất kỳ người đàn bà xa lạ nào, khiến cho cô đủ hiểu... anh không phải người đàn ông mà mẫu phụ nữ khao khát hạnh phúc yên ấm và tình yêu cuồng nhiệt như cô mong muốn hay cần tới.


Mối quan hệ của bọn họ chỉ hoàn toàn mơ hồ trên lời nói. Cô cũng không để tâm nó bắt đầu từ bao giờ, từ những tin nhắn lập trình đầy nhung nhớ? Và mãi mãi đến tận bây giờ... nó vẫn chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Anh nhắn hai tin cho cô từ sáng đến giờ.


Tin nhắn thứ nhất là: "Dậy sớm thế em yêu? :*"


Tin nhắn thứ hai là: "Em quên anh rồi sao? :(" . . .


4. Ngày nào họ cũng như vậy, vờn nhau như mèo vờn chuột. Quên nhau đi rồi lại nhớ đến nhau. Chọc ngoáy vào cuộc đời nhau những lời nói ngọt ngào. Để rồi ngay sau đó, ai đi đường người đó, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.


Thỉnh thoảng họ gặp nhau, nói những câu chuyện trên trời dưới bể như thể một cặp vợ chồng trăm năm hạnh phúc, nói chuyện trong nhà ngoài ngõ bên mâm cơm đoàn viên. Mối quan hệ của họ như thể một vở hài kịch. Nếu người kia tung, thì kẻ còn lại sẽ hứng. Trái banh tình cảm cứ nảy bần bật lên rồi rơi bùm bụp xuống trong sự đưa đẩy của họ. Bản thân họ cũng hiểu rất rõ đối phương. Đối với mình, anh ta không hề có cảm giác. Đối với mình, cô ta chẳng có chút yêu thương. Anh đùa được, chẳng lẽ tôi không đùa được? Cô chơi với tôi, sao tôi lại chẳng chơi với cô? Thì cứ đùa đi cho vui, xem ai gan lì hơn, xem ai chịu thua trước, xem ai sẽ là người bỏ cuộc? Đó là tất cả những suy nghĩ trong đầu họ. Nếu một người dừng, người còn lại sẽ ngừng. Đó không gọi là tình yêu được. Tình yêu là thứ hai người phải đi cùng nhau và vì nhau mà phấn đấu, mà nung nấu ước mơ. Họ là cái gì? Ai cũng có cuộc sống riêng. Một chút thế giới chung thiêng liêng dành cho nhau, cũng không ai thèm đếm xỉa. . .


5. Cô nhìn xuống đường, trời đang mưa. Nước mưa hắt vào cửa kính của tòa nhà văn phòng được bao bọc bởi lớp kính trong veo. Cô cầm ly nước nhìn trời âm u và mưa rơi héo hắt. Lòng không nén khỏi đôi chút xúc động, buồn phiền. Cô rờ lên mặt mình. Liệu vài năm nữa, trên khuôn mặt này, có tồn tại thêm vài dấu hằn tuổi tác? Lúc đó, liệu cô có vẫn như bây giờ... một mình nhìn trời mưa trong buồn vương thương xót?


Từng dòng người vội vã chạy xe qua, giống như dòng thời gian trôi nhanh không phanh nào kìm hãm được. Cô chẳng có ai ở bên, đơn độc tới phát điên lên. Cô không biết tình yêu là gì. Nó có phải là thứ mà ta bằng mọi giá sẽ níu kéo, giữ gìn, chẳng bao giờ để nó ra đi và biến mất? Có phải là thứ ta có thể dẹp bỏ lòng tự trọng, sự tự tôn, như mơ hồ, hoài nghi để liều lĩnh tìm đến và xông tới đối phương hay không?


Trong tâm trạng trống rỗng, cô chợt nhớ tới anh. Anh là người đàn ông gần như duy nhất trong trí óc cô lúc này. Cô quay lưng lại, nhìn về phía bàn làm việc và kiếm tìm điện thoại, nhắn tin cho anh: "Em buồn quá!" . . .


6. Trong vòng tay anh lúc này đang là một cô gái khác. Cô ta nhắn nhó nhìn tin nhắn trên điện thoại của anh với khuôn mặt cau có, khó ưa: "Ai vậy?".


Anh đưa điện thoại cho cô ta: "Em đọc đi!". . .


Cô ta đọc tin nhắn và cười lớn, tỏ vẻ kệch cỡm, trịch thượng và nói với vẻ mặt rất tự hào: "Lại một đứa con gái chết vì anh sao?"


Sở dĩ cô ta tự tin thốt ra câu nói này, là bởi cô ta nghĩ rằng việc được anh cho xem điện thoại, là một điều rất "đặc biệt", rằng anh yêu cô ta, rằng dù có bao nhiêu con đàn bà vây quanh thì trái tim anh đã thuộc về cô ta nhiều tới mức sẵn sàng chia sẻ cuộc sống cá nhân của mình với cô ta.


Tin nhắn này là một ví dụ, anh không giấu cô ta, bởi vì anh yêu cô ta. Rằng cô gái nhắn tin cho anh mới là kẻ đáng thương khi đang buồn bã mà anh lại ở bên cô ta thế này. Sở dĩ, cô ta cười lớn như vậy, vì cô ta nghĩ, anh là người yêu của cô ta. ..


Nhưng điều mà cô ta nghĩ, không phải là điều anh nghĩ. Cô ta chỉ là, tự ngộ nhận thôi. ( Sau này, khi trải qua cuộc chia ly, hứng chịu sự ra đi ngọt ngào của anh như với bao cô gái khác, cô ta sẽ từ từ tự giác ngộ.). Anh quăng điện thoại sang một bên, không trả lời. . . .


7. Một tuần sau, cô và anh cũng không liên lạc với nhau. Khi cô nhắn tin buồn, anh đã không hồi âm trở lại. Hơn ai hết cô hiểu rõ, mình chẳng quan trọng với anh. Chỉ là lúc đó, suy sụp trong những suy nghĩ mong manh, cô đã le lói hy vọng có thể tìm kiếm anh làm chỗ dựa. Nhưng cô đã dựa sai chỗ, người ta không thể dựa vào kẻ không yêu mình. Họ không có đủ tình cảm để chịu được sức nặng tâm trạng của ta...


Nên, khi không thấy anh trả lời, cô cũng không nhắn thêm một điều gì cả.


Đến ngày thứ bảy, anh nhắn tin cho cô: "Em đang làm gì đấy?"


Cô bình thản đáp trả như chẳng có chuyện gì xảy ra. Họ nói chuyện với nhau như thể là hôm qua vừa mới gặp, còn chuyện trò rôm rả. Mặc dù, bao quanh cô là một bầu không khí ngột ngạt, khó chịu và giả tạo. Cô đang gồng mình lên. . Nhưng như mọi khi, cô không thể để cho cảm xúc của mình lấn lướt lý trí.


Anh ta có thể đùa vui thỏa thuê, lẽ nào cô lại để cho anh ta biết rằng mình không biết đùa, mình đang tức giận. Để anh ta thấy, anh ta quan trọng sao? Cô là loại người nào? Cứng rắn. Không phải loại kẹo mềm. Nếu có tức điên lên, vẫn phải tỏ ra tinh tế. Thế mới là cô. . . .


8. Anh cảm thấy đôi chút ngạc nhiên khi cô có thể nói chuyện như diễn viên chuyên nghiệp. Cô không hề hỏi 1 tuần qua anh làm gì, đi đâu mà biến mất. Không hề trách móc chuyện khi cô buồn anh không ở bên động viên hay nhắn tin an ủi. Nếu là một cô gái khác, đã khóc lóc hoặc làm một vài hành động mà phụ nữ vẫn hay làm. Nhưng cô thì không. Anh cười ha hả. Cô ta - đích thị là cáo già. Trò chơi này, chẳng thể nào anh thua được. Vốn dĩ anh đã lập trình trước rất nhiều tình huống, nhưng bây giờ thì cứ tát nước theo mưa. Cô ta ưa như vậy? Anh đã từng nghĩ rằng anh có tình cảm với cô. Một cô gái khác những gì mà anh đã từng trải nghiệm. Anh cũng thoáng suy nghĩ nếu họ gắn bó... thì liệu có ... sao không? Nhưng bây giờ những để tâm đó cũng không dám ngọ nguậy nữa.


Cô không phải cô gái chân thành, cô cũng xem anh như những gã đàn ông mà cô không ngừng đùa cợt. Ai mà biết được, anh là người thứ bao nhiêu.... Suy nghĩ này đôi khi làm anh khó chịu. Nhưng cô không phải là của anh. Cô hoàn toàn có quyền như thế. Anh cũng chẳng muốn cô là của anh. Là của mình, thì phải giữ gìn, mang vác theo một mối quan hệ chẳng thể từ bỏ ư? Anh thấy rất nặng nề. Anh không muốn thế, chẳng cần anh phải thế! . . .


9. Cô nghĩ rằng dường như cô đã bắt đầu quen việc có anh trong cuộc đời. Thói quen mơ hồ thôi. Tình yêu thì không chắc. . Cô cũng nghĩ rằng anh đã có một người phụ nữ khác. Khá hoàn hảo và phù hợp với anh, không sắc sảo như cô. Nhưng phụ nữ sắc sảo trong mắt đàn ông giống như một con dao bén lưỡi, có thể khiến họ đứt tay, cũng có thể khiến họ không may mang nhiều thương tích mới. Nên họ sẽ tránh xa những lưỡi dao, hoặc tìm cách nắm đằng chuôi, để dùng rồi thôi đem cất kỹ, bớt đi phần nào hiểm nguy. .


Cô cũng biết anh không thích ràng buộc, một lời nói yêu thương có thể đặt dấu chấm hết vĩnh viễn cho những gì cô đang có. Dù nhỏ nhoi, vô tích sự nhưng hiện tại cô cần nó, để an ủi sự trống trải trong trái tim cô. . Cô hoàn toàn có thể suy đoán được, mỗi khi nói nhớ cô như nói đùa, anh có thể đang trong vòng tay ai đó. Anh chỉ tìm đến cô với những lời ngọt ngào như thói quen xã giao mà thôi. Nếu anh nói anh bận rồi, là khi đó anh đang có người mới và mải vui với cái mới của mình. Nếu đột nhiên anh biến mất, thì rất có thể anh đang để ý đến ai, cuồng loạn vì một cô gái nào đó. Nàng, tất nhiên chẳng phải cô. . . .


10. - Em nói là em ở nhà cơ mà?


- Thì em mới ra ngoài thôi


- Em nói dối anh


- Không, em đâu nói dối anh. Em chỉ không nói thật thôi.


Họ gặp nhau tình cờ ở một quán ăn trên phố. Khi anh đang bước vào, thì cô bước ra. Cô đi cùng đám bạn và anh đi cùng một cô gái khác. Cô nhìn anh lướt qua, rồi coi như là không thấy. Cười đùa rôm rả với đám bạn rồi đi thẳng ra xe.


Anh cảm thấy mình bị khiêu khích mạnh mẽ. Vì trên tay họ vẫn là hai chiếc điện thoại. Cảnh tượng này người hiểu hết câu chuyện sẽ cảm thấy rất nực cười.


Cách đây một phút thôi, tay cô vừa ấn tin nhắn trả lời anh: "Tối nay em ở nhà, chẳng muốn đi đâu cả. Yêu anh :*" .


Còn anh thì trả lời cô rằng: "Vậy em ngủ sớm đi, anh đi với bạn có chút việc, lát về sẽ gọi cho em. xoxo" . .


Chưa bao giờ họ nổi nóng với nhau, cũng chưa bao giờ có chuyện tranh cãi. Mặc dù cả hai đều biết rằng, họ luôn nói dối đối phương của mình. Nhưng trước nay, điều đó chỉ là suy đoán trong đầu óc tính toán của họ.


Bây giờ, sự việc đó đã được kiểm chứng rõ rành rành. Bản thân mỗi người đều không tránh khỏi tổn thương.


Tim cô như bị một vết cắt, lúc nhìn thấy anh, mắt cô cay xè mà miệng cô cười toe toét, chỉ cố gắng sao cho tự nhiên, bớt giống một con điên thất tình. Cô đoán anh có bạn gái, nhưng chưa bao giờ muốn nhìn thấy anh đi cùng bạn gái. Cảm giác ấy thật tê tái.


Anh thì ngược lại, đầu anh như bốc khói. Dù anh biết không phải lúc nào cô cũng thật thà với anh, nhưng không thể tin cô dối trá trắng trợn. Thậm chí lướt qua anh hồn nhiên như kẻ giả điên đến thế!


Họ đã cùng nhau diễn vở kịch tình yêu quá lâu, tới nỗi cả hai nhập vai quá sâu. Người này đau, người kia bực bội. Họ lấn sâu quá vào cuộc chơi để rồi chơi sai luật.


Anh kéo tay cô lại. Giữa bãi đỗ xe, họ tranh cãi như một cặp tình nhân, bị bắt quả tang đối phương đang lừa dối. Họ tức giận, tranh nhau dành quyền kiếm soát cái "Tôi" của mình, quên đi luôn phải diễn sao cho tròn vai bằng cách thể hiện "ta chẳng ai cần ai!".


May mắn thay, một người đã nhớ ra.


Cô thu lại vẻ ấm ức, trở nên bình lặng như mình vốn có, nhìn anh, cười, rồi nhẹ nhàng, giả tạo nói những điều dối lòng:


- Cuối cùng thì em xin lỗi, em sai. Thôi, anh đi ăn tiếp với "bạn" đi rồi tối mình nói chuyện. Em về trước.


Cô quay lưng bước đi, mắt trực chờ vỡ nước. Chữ "bạn" cô nói ra, thấy run run. Anh có người yêu thật, việc này với cô mà nói, thật đớn đau. Anh đứng sững không lâu, bất ngờ với thái độ quay lưng đi đột ngột đó.


Rồi chạy theo, kéo tay cô lại, anh không hiểu mình đang nói gì:


- Này, em ghen đấy hả? Đó chỉ là bạn anh thôi... .


Anh nói rất nhiều, anh cũng không hiểu anh giải thích linh tinh gì cả. Mắt anh mờ đi khi thấy cô đang khóc. Cô không kìm nén được nên nước mắt đã chảy hai dòng. Anh giật tay bất ngờ khiến cô chưa kịp giấu đi chúng.


Cô nấc nghẹn:


- Sao anh phải giải thích với em? Bạn cũng được. Bạn gái cũng được. Người yêu cũng được. Đâu liên quan đến em...


- Này, em quay ra giận lại anh đấy à? Rõ ràng em là người nói dối trước!


- Anh cũng đâu nói thật?


Cả hai im lặng nhìn nhau. Cô cố gắng lấy tay lau nước mắt và kìm chặt tiếng nấc của mình trong lồng ngực. .


- Em có làm gì sai à? Trước giờ em vẫn như vậy mà. Em tưởng anh phải biết rõ chứ! - Cô không thể thua được, anh đã có bạn gái rồi, nếu nói tình cảm cô dành cho anh là thật cả, thì chẳng phải là cô đã thất bại sao?


Cô mỉm cười:


- Sao em phải ở nhà chờ anh về, khi em với anh chẳng là gì của nhau cả? Sao em phải nói thật với anh khi anh nói dối em? Em với anh bây giờ không là gì của nhau, trước đây cũng vậy, sau này cũng thế! Nếu anh còn muốn tiếp tục quan hệ, thì cứ bình thường đi, mọi thứ lại bình thường. Ok?


- Nếu em thực sự thấy như thế? Sao em lại khóc?


- Có lý do gì mà không được khóc. Em đang buồn chuyện gia đình. Chứ anh nghĩ em khóc vì nhìn thấy anh đi với bạn anh à? Em đâu có rảnh và dư nước mắt đến thế? Xung quanh em có nhiều chuyện. Anh biết được bao nhiêu mà cứ tự vơ vào mình vậy. Anh thậm chí không biết tí gì về cuộc sống của em mà? Làm như em có mỗi anh trên đời này vây???


Anh sững người. Lẽ nào cô nói đúng, anh đang ngộ nhận rồi. Một cô gái như cô xưa nay vẫn bình thản như vậy, sao có thể vì anh mà rơi nước mắt. Đúng như cô nói, anh chẳng biết gì về cô. Cô có thể đang buồn một tỉ chuyện. Những lúc cô buồn, anh cũng luôn luôn mặc kệ mà. Anh trấn tĩnh lấy lại thái độ quen thuộc:


- Ừ, vậy em đi về cẩn thận đi. Tối có gì anh gọi. Chắc lúc nãy anh uống hơi nhiều, nên bị ảo rồi...


Anh nở một nụ cười thật tươi. Cô đáp trả bằng nụ cười trìu mến nhất. Họ quay lưng đi ngược hướng với nhau. Cứ thế xa dần xa dần. .


Anh thấy mơ hồ quá...


Cô thấy tan nát lắm... . . . ...........


Rốt cuộc là chúng ta lừa nhau?


Nhưng mà... ai lừa ai?

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

Đau đớn phát hiện chồng sắp cưới là gã chuyên "đào mỏ"

Đau đớn nhưng tôi thở phào vì phát hiện ra bản chất thật của hắn khi còn chưa quá muộn.24 tuổi và sở hữu ngoại hình xinh xắn nhưng tôi chưa từng trải qua mối tình nào đúng nghĩa. Sau 3 năm du học nước ngoài trở về, tôi được anh trai giới thiệu cho anh chàng lớn hơn 4 tuổi. Anh là nhân viên kinh doanh của công ty cách nơi tôi làm việc không xa. Hai đứa nói chuyện khá hợp nhau gu và có nhiều điểm tương đồng. Anh không chỉ điển trai mà còn thông minh, hài hước và rất biết cách chăm sóc, lấy lòng bạn gái. Ngày anh nói lời yêu, lòng tôi xao xuyến và dù chưa chính thức gật đầu nhưng trái tim đã thuộc về anh.

Yêu nhau một thời gian khá dài nhưng điều tôi lấy làm lạ là bạn trai chưa từng ngỏ ý dẫn tôi về ra mắt gia đình hay giới thiệu với bạn bè. Dù nhiều lần thúc giục nhưng anh cứ lần lữa rồi thôi. Anh cũng chẳng chịu về nhà tôi lần nào suốt hơn 1 năm quen nhau khiến bản thân không khỏi nghi ngờ tình cảm thật của anh.


Phát hiện chồng sắp cưới là gã chuyên "đào mỏ". Ảnh minh họa.

Một lần khi đang đi sopping cùng đứa bạn thân ở siêu thị gần nhà, tôi sững sờ chứng kiến cảnh người đàn ông dáng vẻ và trang phục hệt người yêu đi cùng một người phụ nữ đứng tuổi bước nhanh vào khách sạn trong con hẻm nhỏ. Nhìn dáng vẻ người phụ nữ đó, tôi thấy rất quen như đã từng gặp ở đâuđó. Không còn giọt máu nào trên mặt, choáng váng nhưng kịp chấn tĩnh, tôi bám theo. Chờ đợi bên phía ngoài, tôi bấm số gọi điện thoại cho bạn trai nhưng anh không nghe máy.

Lòng nóng như lửa đốt, bao nhiêu giả thiết trong đầu, khiến tôi như phát điên. Quyết điều tra thực hư sự thật, tôi chờ đợi hai người. Hai giờ đồng hồ sau, bạn trai và người phụ nữ mới từ trong khách sạn đó đi ra. Lúc này, tôi nhận ra đó là bác gái, vợ anh trai bố tôi. Họ cười nói vui vẻ nhưng đầy mãn nguyện. Chiếc taxi gọi trước đưa hai người phóng đi.

Mọi chuyện đã quá rõ ràng, chẳng còn nghi nghờ gì nữa, bác gái đang cặp kè với bạn trai của tôi. Chẳng thể tưởng tượng được nó lại xảy ra với tôi. Không hiểu họ đã duy trì mối quan hệ bất chính này từ bao giờ.

Tôi sốc và suy sụp rất nhiều khi biết người tôi yêu thương nhất đang lừa dối, phản bội mình. Đây có thể là lý do mà anh không muốn công khai tình yêu của chúng tôi với người thân. Tôi cũng không biết có nên nói chuyện này cho bác trai biết không nữa. Cả đêm đó, tôi đã không thể chợp mắt vì những hình ảnh đó cứ ám ảnh, lởn vởn trong đầu tôi. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình rơi vào hoàn cảnh trớ trêu hiện tại.

Không muốn mọi chuyện kéo dài thêm một phút nào nữa, ngay sáng hôm sau, tôi gọi điện hẹn bạn trai nói chuyện cho ra nhẽ. Ném sấp ảnh cảnh hai người dắt nhau vào khách sạn và nói rằng người phụ nữ đó là bác dâu tôi.

Anh dửng dưng nói mới biết chuyện đó chưa lâu nhưng không quá quan trọng. Bộ mặt thật bỉ ổi, giả tạo của gã trai mà tôi yêu thương bị bóc trần. Thì ra anh ta cặp với bác tôi chỉ vì moi tiền của bà mà thôi. Thật may là tôi vẫn chưa từng trao thân cho anh ta. Đau đớn nhưng tôi thở phào vì phát hiện ra bản chất gã trai này ngay khi chưa quá muộn.

6 "món ngon" truyền thống ít người dám thử ở Hàn Quốc

Bạch tuộc sống, súp xác thối, cá dương vật… là những “món ngon” truyền thống ở Hàn Quốc nhưng không phải thực khách nào cũng dám thử.

Odori Don (bạch tuộc sống)


Người Nhật gọi món này là Sannakji còn người Hàn Quốc gọi là Odori Don. Những con bạch tuộc nhỏ tươi sống được cắt thành từng miếng hoặc để nguyên cả con cho lên đĩa trộn với gia vị và dầu mè xong rồi… xơi luôn. Những người ăn nó cho rằng sự hấp dẫn của món này ở cảm giác khi nhai. Các xúc tu của chúng quằn quại trong miệng, thậm chí các giác hút trên đó đôi thi còn bám chặt vào lưỡi. Tuy nhiên, không phải bữa ăn nào cũng suôn sẻ, súc tu bạch tuộc có thể dính vào họng, khiến thực khách tử vong vì ngạt thở.

Boshintang (lẩu thịt chó)


Khi tới Hàn Quốc, không ít người sẽ hoảng hốt với món lẩu thịt chó Boshintang. Món ăn này cũng thịnh hành ở Việt Nam vào những ngày cuối tháng với quan niệm xua đuổi những điều xui xẻo trong tháng.

Gejang (cua sống)


Những con cua cỡ nhỏ này không được nấu chín trước khi ăn, mà chỉ ngâm trong nhiều loại nước sốt để ăn sống. Có loại cua nhỏ vỏ mềm để bạn có thể ăn cả vỏ.

Gaebul (cá dương vật)


Gaebul là một động vật biển thân mềm. Lúc ăn, chúng sẽ được cắt thành những miếng vừa phải, vẫn còn ngọ nguậy trên đĩa. Dù hình dáng có vẻ kỳ lạ, Gaebul rất ngon và an toàn hơn món bạch tuộc sống.

Cheonggukjang (súp xác thối)


Loại súp được làm từ đậu nành mới lên men và có mùi rất khó chịu. Thậm chí có chuyện rằng một nhà nấu món súp này và nhà hàng xóm đã gọi cảnh sát vì thấy có mùi như mùi xác thối bốc ra. Món súp Cheonggukjang trên thực tế rất ngon, nếu bạn đủ can đảm bỏ qua mùi của nó.

Hongeo (cá đuối lên men)


Món này rất nặng mùi và cay, không phải ai cũng đủ can đảm để nếm thử. Lần đầu, bạn sẽ không thích món Hongeo, nhưng sau khoảng 10 lần thì bạn sẽ bắt đầu thấy thèm.